Wednesday, December 19, 2012

Vì ta cần có nhau

(Bài cũ, dời nhà!)


SẼ CẦN THÊM BAO NHIÊU THỜI GIAN?
Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian 
Để Ba mươi tháng tư thôi là ngày "Quốc hận"? 
Xa xứ gặp nhau - giọng Nam tiếng Bắc 
Không còn vách ngăn.
Sẽ cần thêm bao nhiêu tháng năm 
Để "Quốc giỗ" cho những người tử trận 
Không phân biệt thắng - thua, được - mất 
Súng đã im - vết sẹo vẫn chưa lành
Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian 
Để gọi đích danh kẻ ngăn sông cấm biển 
Thêm một lần nàng Mỵ Châu bị giết 
Cuộc hôn nhân lẩn khuất bóng Triệu Đà
Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian 
Để ta tự hào nói cùng bè bạn 
Rồng đã bay lên.
35 năm. Không biết bao nhiêu bài viết ngắn dài đủ cả, không thiếu cả những công trình nghiên cứu quốc gia, quốc tế dài ngoằng ngoẵng… nhìn nhận về sự kiện 30 tháng Tư 1975. Hóa giải- hòa giải cũng nghe đến ù lỗ tai rồi.
          Tác giả bài thơ trên là chị Thanh Chung, một phụ nữ Việt hiện đang làm việc cho tổ chức Quĩ nhi đồng Liên hiệp quốc (UNICEP) tại New York. 
Một comment của bạn đọc Đặng Kim Toàn khiến… ứa nước mắt:
          “Ngày TT Thiệu qua đời, dù là “nguyên thủ của tôi” nhưng tôi không khóc, tôi chỉ bùi ngùi trước sự mất còn của một nhân vật lịch sử và hiểu rằng, ông chỉ là một phần quá khứ của tôi chứ không phải tương lai.
          Ngày Thủ tướng Võ Văn Kiệt mất tôi lại khóc, bởi tôi biết cái cơ hội xoá đi cảnh tượng “triệu người vui cũng có triệu người buồn” sẽ không còn nữa… Và thật thế, 30/4 năm nay, 35 năm sau ngày thống nhất đất nước, “đất nước” lại chong đèn kết hoa, lại diễu binh mừng chiến thắng !
          Bao giờ “đừng thêm những tháng tư” ? Bao giờ “để vết thương kéo da non thay vì vỡ toạc” ? Ai - cấp lãnh đạo nào thay Thủ tướng Võ Văn Kiệt để làm được những điều mà ông Kiệt đã từng trăn trở ?
          Tôi là “nguỵ”, ba tôi là Đại tá Sư trưởng QĐNDVN. Năm 1975 tôi ở tù 7 năm và bây giờ đang định cư tại Mỹ. Ba tôi 82 tuổi đang chờ tôi từng ngày…
          Có cuộc chiến nào “tàn ác” như cuộc chiến VN ?
          35 năm rồi. Tại sao cứ đến dịp là lại đào xới thêm, sao không đóng lại để chìa bàn tay ra với nhau? Không thiếu đất nước, dân tộc trên thế gian này cùng cảnh ngộ như ta, cũng chiến tranh, cũng cắt chia, cũng hi sinh mất mát, cũng… hận thù! Nhưng họ bỏ qua, xóa nhòa để dang tay kéo ôm nhau được.
          Còn chúng ta? Hình như đây là điểm yếu nhất của người Việt, của dân tộc Việt?
 
Chị Thanh Chung viết: "Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian - Để ba mươi tháng tư thôi là ngày "Quốc hận"? Tôi đã từng tiếp xúc với nhiều Việt kiều ra đi trước, trong và sau biến cố 75. Khi vượt qua được thanh ngáng "30 tháng tư" để trò chuyện với nhau như những người Việt xa xứ, họ đã kể về những mất mát mà gia đình và người thân họ phải gánh chịu. Chiến tranh là thế. Hai nhà hàng xóm đánh nhau, sau một vài năm có thể chào hỏi lại một cách xã giao. Anh em ruột thịt đâm chém nhau, vết thương còn mãi trong lòng những người thân. Chị bạn tôi nói, những người phản đối tôi đều có nhiều người thân bỏ mạng trong cuộc chiến hoặc bị chết trong các trại cải tạo hoặc từng là nạn nhân của cướp biển, của sóng dữ trong nhưng ngày lênh đênh bỏ nước ra đi. "Tiếng Việt còn - nước Việt còn" - nhưng nước Việt trong họ là hoài niệm của miền Nam đã mất sau 75. Sẽ có người nói rằng, chắc gì bên nào đã mất mát nhiều hơn? Vâng! Nếu chúng ta đem những "bia mộ Trường Sơn trùng trùng lớp lớp", đem nỗi đau da cam, đem nỗi cô đơn của hàng triệu phụ nữ có chồng con "đi mãi không về"... đặt lên bàn cân... Nhà thơ Nguyễn Duy viết: "Nghĩ cho cùng mỗi cuộc chiến tranh - phe nào thắng thì nhân dân đều bại". Ba mươi lăm năm đủ để cho những đứa trẻ sinh ra sau chiến tranh trở thành người lớn. Nhưng tuổi thơ của lớp người này vẫn ám ảnh bởi những ký ức buồn đau, mất mát trong và sau cuộc chiến của cha anh họ. Như tôi vẫn hay thường kể cho các con nghe những cơn đói triền miên hồi thập kỷ tám mươi. Để hóa giải mọi sự hận thù, rất cần những bàn tay chìa ra. Nhưng cách chìa bàn tay của hai bên "thắng - thua" cũng khác... Tôi nhớ có lần sinh viên du học và sinh viên gốc Việt ở hải ngoại cùng xuống đường biểu tình chống TQ chiếm đảo Hoàng Sa, thành lập Tam Sa, bắt giữ ngư dân VN. Thủ lĩnh hai bên đã thỏa thuận với nhau, chỉ mang theo biểu ngữ VIỆT NAM - tịnh không có bóng một lá cờ đỏ sao vàng hay cờ ba sọc. Khi đất nước gian nguy, tấm lòng con dân Việt lại quy về một mối. "Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian?" - Chắc không còn lâu nữa...
BS Hồ Hải chia sẻ: "Năm nay, tổ chức lần thứ 35 ngày thống nhất thật linh đình với duyệt binh tỏ rõ uy phong trước Dinh ông Thiệu đầy đủ mặt bá quan văn võ trào đình, cựu cũng như tân. Các đấng chăn dắt bầy tôi rổn rảng với những ngôn từ đầy mộng mị và khoa trương. Các phát thanh viên trông sáng sủa với những câu nhắc đến kẻ thù Ngụy-Mỹ, nhưng luôn mơ hòa hợp, hòa giải dân tộc. Tớ để ý thời cụ cố TTg VV Kiệt làm ăn phát đạt thì không có chuyện linh đình khoa trương, nhưng thời sắp chết hồi ông nhà thơ làm kinh tế thì lại khoa trương thanh thế. Đó là dấu hiệu hình thức bề ngoài để che đậy cái yếu đang ngày một lớn dần bên trong mà mọi người cần biết để thủ lấy thân khi cần". 

No comments:

Post a Comment