Chiều nay lại về Đà Lạt và chọn một góc khiêm nhường trong quán cà phê Tùng để ngắm phố mưa qua. Tùng nổi tiếng bởi địa chỉ này xuất hiện trong hầu hết sách hướng dẫn của các hãng lữ hành và còn bởi nó tồn tại trong một không gian đã đi qua thời gian. Quán cà phê nhỏ không mấy nổi bật ấy từ lâu đã trở thành một góc hồi niệm quá vãng và hơn nữa, là chốn tưởng niệm cho những kẻ luôn mang quá khứ vào đời sống hiện tại.
Thật lâu rồi mới có lại cái cảm giác thư thái như thế. Được ngồi lặng lẽ giữa những ẩm khách lặng lẽ. Nhạc, vẫn những giai điệu của người nghệ sĩ rong rêu ấy, thong thả những thanh âm cầu hồn theo tiếng tí tách. Cà phê kết tinh qua phin. Những tà áo dài lướt qua cửa kính như những cánh lay ơn run rẩy trong màn mưa thoang thoảng leo dốc… Quả thật là chỗ ngồi thú vị, từ đây có thể quan sát cuộc sống hàng ngày trôi đi, có khi thật chậm trong bước chân của cặp tình nhân, có khi hối hả theo bước chân một chị gánh gánh hàng ra chợ, có khi bình thường với những người nhàn rỗi, có khi khập khiễng theo bước chân của người ăn xin, bán vé số… Cuộc sống quá rộng để quan sát hết tất cả, nên chợt thích quan sát cuộc sống trong một khung cửa hơn.
Chỗ ngồi nằm ở góc tam giác của quán (tam giác thì luôn vững vàng) và khác biệt với tất cả các chỗ còn lại, mặc cho điều đặc biệt của quán là mọi chỗ trong quán đều giống nhau. Dù sao cảm giác khác người cũng thú vị. Thời gian ngai ngái ủ vàng trên những mép viền khung cửa, những ranh gỗ của bàn và ghế. Thời gian lê bước chân chậm chạp đi qua và đọng mờ những vết bụi của mình lên những bức tranh tường mà chủ nhân đã tôn trọng lưu giữ như những dấu ấn không dễ xoá nhòa. Có cảm giác như những người quanh mình đều mang một tâm sự hay ít ra là hoài niệm về một miền ký ức đã xa. Họ run rẩy đón nhận và sợ chạm vào thực tại sẽ xoá mất cái cảm giác như là chút vốn quý hiếm hoi trong phút cuối ngày.
Người ta nói, cà phê không phải là thú thanh thản như trà, càng không mạnh mẽ, bạo liệt như rượu. Người thưởng thức nhẹ nhàng cho rằng cà phê là gạch nối giữa niềm vui và nỗi buồn. Với ai đang muộn phiền, cà phê càng day dứt như một bản nhạc có nhiều dấu lặng. Còn những kẻ môn đồ của giáo phái cà phê thì cho nó là người đàn bà mang bùa ngải trong mình…
Một thông tin: anh Thông, chủ quán hiện giờ là con của bác Tùng, chủ quán cũ đấy. Cà phê Tùng trước giờ chưa đổi chủ lần nào đâu!.



No comments:
Post a Comment