Nhớ A Khuê...
Nhà thơ A Khuê vừa giả từ cõi tạm. Nhắc đến ông là nhớ ngay đến Về đây nghe em, một ca khúc được phổ thơ của thi sĩ A Khuê. Về đây nghe em của A Khuê ra đời kịp lúc để tỉnh thức cho lớp thanh niên của triết lý hiện sinh đầu thập niên 60 ở thế kỷ trước tại miền Nam . Phải nhìn nhận nhạc sĩ Trần Quang Lộc phổ Về đây nghe em thật đậm đà giai điệu tình tự quê hương.
Và không chỉ có Về đây nghe em thời gian dài đánh rơi tên tác giả của lời nhạc, A Khuê còn được Trần Quang Lộc phổ bài Lãng du ca được đánh giá xếp vào loại “số má” trong chốn “giang hồ” của cuộc đời văn nghệ sĩ cùng thế hệ lớn lên trong khói lửa chiến tranh.
Về ngồi lại hát hát cho quên đời - Về tìm lại kiếp kiếp lãng du này - Ðàn tình tang cho ta lòa xòa mộng rối... - Ha! - Về làm người rong chơi chín cõi đời - Về chào mừng cuộc đời mới - Bởi vì người cũng biết xót thương người - Và vì lòng vẫn cứ vấn vương lòng - Thì làm sao hay biết cuộc đời như ma - Ha! - Về nực cười vung gươm giết hết sầu - Về tìm lại chút duyên đầu - Ôi lãng du! - Nhìn mây trắng vuốt tóc giang hồ - Tìm ân ái bên câu ca dao trời - Lãng du ơi! - Chờ ta xóa hết u mê trong loài người - Về đàn đàn vỗ vỗ lưng trâu cười - Về thả diều phất áo bay bay trời - Về tạ ơn khi ta là bạn nhân ái - Về gọi mời thương yêu đến với người - Về cùng dệt câu tơ trời!…
Lãng du ca lâu nay khi giới thiệu, không hiểu vì sao, lại quên mất tên tác giả phần lời là thi sĩ A Khuê. Có lẽ cũng như ngày nào rũ rê Về đây nghe em, lần này Lãng du ca dường chừng cũng chẳng mấy bận tâm hơn thua chuyện tên tuổi; bởi một khi con người ta đã biết đến với nhau để mà cùng về đây thả ước mơ đi hát dạo - để đời đời làm giọt sương mai - để chào đời bằng lòng mới lớn - để hận thù người người lắng xuống - và tìm nhau như tìm xót xa - trong lúc lệ đã đầy vơi... thì xá chi chút phù du của hào quang vay mượn chốn nhân gian.
Thơ A Khuê là thơ của những gã trai lang bạt, ứng với khoảng trời thong dong khi trẻ. Về cuối đời, quanh quẩn trong bầu trời tỉnh lỵ chật hẹp của đất Đồng Xoài, A Khuê từng đùa rằng có cố nặn ra thơ cũng chẳng có được khẩu khí như người bạn thân Vũ Hữu Định từng thốt rằng: Giang hồ đâu có ai phong ấn / Mà nghĩ từ quan trở lại quê. Đây là hai câu trong một bài thơ Vũ Hữu Định viết tặng A Khuê đăng trên tờ Văn năm 1966 nhưng đến nay A Khuê mới biết nhờ một bạn văn tình cờ tìm thấy tạp chí này.
Một trùng hợp: Ngày A Khuê mất cũng là giỗ đầu của nhà văn Sơn Nam.
No comments:
Post a Comment