Con đường tình ta đi
(Cho con trai ngày vào Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TP.HCM, khoa Văn học và Ngôn ngữ)
“Một hôm trận gió tình yêu lại - đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư...”. Nỗi niềm tâm sự của chàng Huy Cận thuở xưa cũng đâu có khác chi những xuyến xao rung động của những cô cậu học trò thời nay, được Phạm Duy đưa vào nhạc. “Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ, ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay vờn bay...”, hoặc “anh trao vội vàng, chùm hoa mới nở, ép vào cuốn vở...” để “mai vào lớp học, anh còn ngẩn ngơ, ngẩn ngơ...” (Ngày xưa Hoàng Thị, thơ Phạm Thiên Thư).
Có chàng trai nào thuở ấy lại chẳng có một đôi lần đứng ngẩn ngơ trước cổng trường nữ sinh vì tương tư một màu áo. “Ngày nào biết mong chờ, biết rộn rã buồn vui đợi em dưới mưa...” (Bao giờ biết tương tư, viết chung với Ngọc Chánh), hay “ngoài đường em bước chậm, quán chiều anh nôn nao...” (Hai năm tình lận đận, thơ Nguyễn Tất Nhiên). Đó cũng là những mối tình “lính quýnh giữa sân trường trao thư...” (Hai năm tình lận đận), hoặc nỗi “đau khổ” vì... thất tình: “ta hỏng tú tài, ta hụt tình yêu...” (Thà như giọt mưa, thơ Nguyễn Tất Nhiên).
Đó cũng là những mối tình của những háo hức, rạo rực “môi tìm làn môi ngon, nhưng còn thẹn thùng...” (Con đường tình ta đi) và của những say sưa, ngất ngây vì vị ngọt tình yêu, “uống ly chanh đường, uống môi em ngọt” (Trả lại em yêu). Con đường tình của tuổi học trò trải dài suốt những năm tháng còn ngồi ghế nhà trường, từ thuở học sinh qua hết thời sinh viên. Những chuyện tình vẫn gắn liền những ngôi trường, có thể là những ngôi trường có tên như ngôi trường của những “người tình Trưng Vương”, “người tình Gia Long”, “người tình Văn Khoa”... (Con đường tình ta đi), hoặc bất kỳ ngôi trường nào không tên như “ngôi trường thân yêu, bạn bè cũ mới...” (Trả lại em yêu). Những chuyện tình vẫn gắn liền những con đường, có thể là những con đường có tên như “con đường Duy Tân, cây dài bóng mát”, hoặc bất kỳ con đường nào không tên như “con đường trời mưa êm, chiếc dù che màu tím...” (Con đường tình ta đi), con đường của những “ngọn đèn hiu hiu, nỗi buồn cư xá..” (Trả lại em yêu), con đường của những hàng me, hàng phượng... Con đường tình của tuổi học trò cứ thế trải dài mãi, dài mãi cho đến lúc bỏ trường bỏ lớp, cho đến lúc “em vừa thôi kẹp tóc..., anh vừa thôi học xong” (Tóc mai sợi vắn sợi dài).
Bao nhiêu là con đường, những con đường mộng mơ, những con đường xanh thắm của một mùa nào lãng mạn. Tất cả, đều là những con đường thảnh thơi nằm nghe chuyện tình quanh năm... (Con đường tình ta đi)
(Bài cũ, dời nhà!)
vậy là quý tử của bạn đã vào Đại học rồi. chúc mừng nhe! thời gian trôi qua nhanh quá, mới ngày nào mình còn là những đứa học trò nhỏ vô tư, vậy mà bây giờ thế hệ sau đã vào Đại học. Tụi mình đã già lắm rồi nhưng mỗi lần tâm sự với bạn bè, tui vẫn có cảm giác như mình đang sống với ngày xưa....
con trai của bạn cũng đi theo con đường như bạn à? hay thật! thời buổi @ rất hiếm thanh niên chọn chuyên ngành này. có lẽ cả Bố và con trai đều lãng mạng....
con trai của bạn cũng đi theo con đường như bạn à? hay thật! thời buổi @ rất hiếm thanh niên chọn chuyên ngành này. có lẽ cả Bố và con trai đều lãng mạng....


No comments:
Post a Comment