Thứ Ba, ngày 20 tháng 1 năm 2015

Nguyễn Bá Thanh tính trảm cả Đảng Cộng sản

Thứ Bảy, ngày 17 tháng 1 năm 2015

Tri ân người lính Việt Nam Cộng Hòa

Thứ Năm, ngày 15 tháng 1 năm 2015

VINH DANH NGƯỜI LÍNH HẢI QUÂN VIỆT NAM CỘNG HÒA

Một nền giáo dục bắt nạt

Hôm nay, trên trang http://www.voatiengviet.com/content/vietnam-can-xay-dung-mot-nen-giao-duc-khong-bat-nat/2597862.html, có rút tít bài “Việt Nam cần xây dựng một nền giáo dục không bắt nạt”.
Có quá nhiều sự giả vờ
Tít bài này nằm trong câu trả lời phỏng vấn của nhà giáo Phạm Toàn, người lập ra nhóm làm sách Cánh Buồm, tác giả của nhiều sách giáo khoa thực nghiệm hệ thống phương pháp mới, phân tích căn nguyên và giải pháp cho những nhức nhối trong nền giáo dục Việt Nam hiện nay.
Trước sự việc em Lê Thị Phước Hải có bệnh sử động kinh, học lớp 6/7 trường trung học cơ sở Phan Bội Châu, quận Tân Phú, TP.HCM, qua đời sau khi bị cô Thảo Vy phụ trách môn Công Nghệ cặp nhiều chiếc thước kẻ đánh vào mông hôm 6-1, nhà giáo Phạm Toàn, nói: “Tôi ước mơ xây dựng một nền giáo dục không bắt nạt trẻ em. Sinh viên ngành sư phạm của ta không hề được học để biết những vấn đề về sinh lý, tâm lý trẻ em một cách cặn kẽ.
Các nhà sư phạm của ta được đào tạo ở Liên Xô và Trung Quốc về cũng không biết những vấn đề như thế và cũng không bao giờ tìm những giải pháp cho giáo viên cả. Vụ việc của em Hải vừa rồi thật đau lòng, nhưng nhìn toàn cục mà nói, nó không khiến mình ngạc nhiên vì nền giáo dục đào tạo giáo viên như hiện nay gây cái chết cho học sinh cả tâm trí lẫn thể xác”.
Nhà giáo Phạm Toàn cũng thẳng thắn phê phán: “Có quy định không được đánh, không được hành hạ hay làm ảnh hưởng đến cơ thể trẻ em. Nhưng người ta vẫn không thực hiện.
Công an cũng được quy định không đánh dân. Cụ Hồ nói công an là bạn dân mà. Thế nhưng họ cứ đánh, làm gì họ. Không ai kiểm tra cả. Đến lúc thanh tra ra thì lại che dấu. Ở Việt Nam có đầy đủ luật lệ cấm hành hạ về cơ thể nhưng người ta cứ vi phạm, chịu bó tay”.
Theo bài phỏng vấn trên VOA, nhà giáo Phạm Toàn bức xúc khi viện dẫn trường hợp của luật sư Võ An Đôn đứng ra bênh vực người nghèo tìm cách truy tố những kẻ có tội, để bây giờ đang là mục tiêu của các cơ quan cấp tỉnh hùa vào định tiêu diệt ông Đôn.
“Anh Đôn là một người hùng, người của dân, của một nền pháp trị mới hoàn toàn. Anh muốn làm việc tốt đẹp dựa vào luật pháp, thế mà giờ anh ấy bị thế đấy. Việt Nam bây giờ đang là sự vật lộn giữa luật có thật và luật giả vờ, giữa đạo đức có thật và đạo đức giả vờ, giữa một nền pháp trị có thật và một nền pháp trị giả vờ, giữa những chuẩn mực có thật và những chuẩn mực giả vờ. Việt Nam đang vật lộn để trở thành một đất nước ngay thật thoát ra khỏi sự giả vờ”.
Phóng viên Trà My của VOA hỏi: “Có luật mà mọi người không chấp hành phải chăng thiếu biện pháp xử pháp nghiêm minh, một yếu tố đi kèm rất quan trọng?”.
Nhà giáo Phạm Toàn: “Không, không. Vì có những kẻ đứng trên luật, nhân danh sự lãnh đạo để thực hiện cái gọi là luật ấy. Và có những kẻ đứng trên luật để xử. Ai đứng trên luật, mọi người đều biết cả rồi”.
Ai bất hạnh?
Cũng liên quan đến câu chuyện của “một nền giáo dục bắt nạt”, trên trang blog của ông Nguyễn Hưng Quốc, chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc, trong bài “Ai bất hạnh hơn ai?”, có đoạn viết:
“Nếu giới hạn trong quãng thời gian từ 1954 đến 1975, quả thực văn học miền Bắc, cũng như mọi nền văn học hiện thực xã hội khác dưới các chế độ cộng sản nói chung, bất hạnh hơn hẳn văn học miền Nam. Ở miền Nam, không có ai, chỉ vì một truyện ngắn vu vơ viết cho trẻ con như của Hoàng Cát, một bài thơ ngắn nêu những nghĩ ngợi bâng quơ về khói bom như của Phạm Tiến Duật, một cuốn tiểu thuyết vô thưởng vô phạm như “Vào đời” của Hà Minh Tuân… mà tác giả bị lên án kịch liệt; có người bị cấm xuất bản đến cả mấy chục năm.
Ở miền Nam cũng không hề có vụ án văn học nào như vụ Nhân Văn Giai Phẩm, ở đó, nhiều văn nghệ sĩ được xem là có tài nhất trong thế hệ của họ bị đẩy đi lao động cải tạo trong nhiều năm và cuối cùng, bị cấm xuất bản trong suốt 30 năm. Ở miền Nam, giới văn nghệ chưa bao giờ bị chính quyền khinh rẻ, coi như là “con nít” cần cầm tay chỉ đường như lời than thở của Nguyễn Đăng Mạnh ở miền Bắc. Ở miền Nam cũng không có nhà văn hay nhà thơ nào ở tình cảnh vừa viết được một câu trung lại phải vội vã viết một câu nịnh để tự thâm tâm lúc nào cũng thấy nhục nhã là mình “hèn” như lời kể của Nguyễn Minh Châu ở miền Bắc”.
Có lẽ “bất hạnh” như lời của ông Nguyễn Hưng Quốc muốn chia sẻ với ông Vương Trí Nhàn trong bài viết, cũng có gốc nguồn nguyên do từ “một nền giáo dục bắt nạt”.

Thứ Tư, ngày 14 tháng 1 năm 2015

Thích Chúc Minh sẽ... hầu Tòa



Một số cơ quan truyền thông đã nhận được văn thư của luật sư Lê Thanh Sơn, đại diện của Văn Phòng Luật Sư AIC Lawyers & Consultants, yêu cầu đăng tải Giấy ủy quyền (tiếng Anh và tiếng Viêt) của bà Hiếu Phạm và luật sư của bà Hiếu Phạm là ông Micheal R. Vieira, luật sư thuộc Công ty ASHFORD WRISTON a Limited Liability Law Partnership LLP.
Giấy ủy quyền này yêu cầu luật sư Lê Thanh Sơn làm đại diện pháp lý cho bà Phạm tại Việt Nam, tiến hành khởi kiện tại Việt Nam đối với các cá nhân và/ hoặc tổ chức liên quan đến vụ trộm cắp và phát tán hình ảnh của bà Hiếu Phạm trên các phương tiện truyền thông đại chúng trong thời gian qua.
Giấy ủy quyền cho biết bà Phạm Hiếu là “người nổi tiếng ở các cộng đồng Việt Nam trên toàn nước Mỹ” và đang “bị buộc phải tránh xa tác động ảnh hưởng xã hội”, “bị tổn hại về tinh thần vô cùng thậm tệ”.
Ngoài ra “bà Phạm còn bị buộc phải dành rất nhiều thời gian và nguồn lực với mục đích là chống lại những chỉ trích của công luận đang vẫn đang tiếp tục diễn ra”.
Giấy ủy quyền bằng tiếng Anh và bản dịch ra tiếng Việt của Văn phòng Luật sư AIC Lawyers & Consultants ở vụ việc này được trích đăng tải để tham chiếu.
“Chúng tôi đại diện cho bà Pham Hieu còn có tên gọi là Hieu Pham Stuart (bà Phạm). Bà Phạm là một công dân có quốc tịch Việt Nam và Hoa Kỳ hiện tại đang sinh sống tại Honolulu, Hawaii. Bà Phạm là một nạn nhân của một vụ vi phạm về trộm cắp và khai thác tình dục như được trình bày dưới đây đang mong muốn sự trợ giúp lập tức về pháp lý của ông tại Việt Nam”.
“Trở lại thời gian vài năm trước đây, một đoạn video clip về quan hệ giữa bà Phạm với người bạn trai trước đây của bà đã được quay video giữ lại. Đoạn video này đã bị mất cắp và bị chỉnh sửa lại. Sau đó, đoạn video này và một số hình ảnh đã được chỉnh sửa và bóp méo và đưa lên trên 125 trang websites mà không được sự đồng ý của bà Phạm”.
“Hiện tại đoạn video này đã thu hút được sự quan tâm của cả cộng đồng quốc tế bởi vì một trong những người trong video này được cho là có hình dạng giống với Thích Chúc Minh, một nhà tu sĩ Việt Nam. Theo hiểu biết của tôi thì ông (Lê Thanh Sơn) đang là đại diện pháp lý cho Chùa Từ Tôn Hòn Đỏ, Nha Trang, Khánh Hòa”.
“Việc phát tán thư tín (video) bị đánh cắp có mục đích làm tổn hại đến bà Phạm và thực tế là đã hủy hại danh tiếng của bà Phạm. Tên của bà Phạm đã được rất nhiều tờ báo kể cả báo giấy và các trang online đưa ra công khai. Bà đã bị gọi tên với rất nhiều sự lăng nhục công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng. Bà Phạm đã bị làm nhục bị lăng mạ bởi công luận. Công luận đã gây ra cho Bà phải hứng chịu tổn hại về tinh thần vô cùng thậm tệ”.
“Bà Phạm là một người nổi tiếng ở các cộng đồng Việt Nam trên toàn nước Mỹ. Bà làm việc tại Trường Đại Học Tổng Hợp Hawaii University (University of Hawaii), Hội Đồng Thành Phố Honolulu và Hội Đồng Bang Hawaii (State of Hawaii)”.
“Bà cũng đang giữ các chức vụ trong rất nhiều các Hội đồng. Bà mang lại ích lợi cho cộng đồng và đã nhiều lần được Báo Bưu Điện Washington (Washington Post) và Chương Trình Truyền Hình Ngôi Sao Quảng Cáo Honolulu (Honolulu Star Advertiser) phỏng vấn”.
“Bởi vì việc truyền bá những thư tín, hình ảnh và video công khai nêu trên nên bà Phạm bị buộc phải tránh xa tác động ảnh hưởng xã hội. Bà cũng rất sợ hãi sự trả thù nếu trường hợp bà phải trở về Việt Nam”.
“Ngoài việc bị tổn hại về tinh thần vô cùng thậm tệ, bà Phạm còn bị buộc phải dành rất nhiều thời gian và nguồn lực với mục đích là chống lại những chỉ trích của công luận đang vẫn đang tiếp tục diễn ra”. 
“Bà đã đưa ra giải thích về nội dung các thông tin công khai trái phép đến các trang mạng internet nơi đã phát tán đoạn video nêu trên. Nhưng vì số lượng quá nhiều các trang mạng đã đăng tải (posted) và/ hoặc đưa đường dẫn tới video này và các cơ quan thông tấn đưa lên công luận quá nhiều mỗi ngày nên chúng tôi không chắc chắn rằng khi nào thì bà Phạm có thể hoàn thành việc gở bỏ đoạn video khỏi công luận (public domain)”.
“Theo sự hiểu biết của tôi rằng hiện tại những người liên quan đến việc phát tán đoạn video này đã đưa ra lời xin lỗi công khai chính thức tới Thích Chúc Minh. Tuy nhiên không có một lời xin lỗi công khai nào đối với bà Phạm”.
“Bất kỳ một cá nhân nào liên quan đến việc trộm cắp, phát tán và quảng bá đoạn video nêu trên đều phải bị khởi tố theo quy định của pháp luật. Do chúng tôi không có sự hiểu biết về hệ thống pháp luật Việt Nam, dường như là Việt Nam có những quy định pháp luật cực kỳ nghiêm khắc chống lại hành vi khiêu dâm, khai thác tình dục và trộm cắp”.
“Trường hợp này, một video cá nhân bị đánh cắp đã được phát tán và quảng bá cho mục đích thương mại gây ra tổn hại vô cùng nghiêm trọng cho những người vô tội như là bà Phạm, thì thủ phạm phải bị truy tố là tội phạm”.
“Ngoài trách nhiệm hình sự, thì tất cả những người có liên quan đến việc đánh cắp, phát tán video này còn phải chịu trách nhiệm dân sự về những tổn hại đã gây ra cho bà Phạm”.
“Bà Phạm đã cực lực tố cáo những người là thủ phạm việc gây ra tổn hại nghiêm trọng cho bà về vật chất bao gồm cả những tổn hại thậm tệ về tinh thần mà bà đang phải hứng chịu”.
“Chúng tôi đang tiếp tục điều tra vụ việc tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên, vì lý do trình tự và thủ tục tố tụng  phức tạp về việc lựa chọn thẩm phán để khởi kiện các bị đơn quốc tịch nước ngoài, nên bà Phạm đang tìm kiếm một đại diện pháp lý xuất sắc để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của bà Phạm tại Việt Nam”.




Thứ Ba, ngày 13 tháng 1 năm 2015

Tay đã nhúng chàm, không thể chống tham nhũng


“Bản thân mỗi đồng chí và cả gia đình, vợ, con, phải giữ gìn sự trong sạch, rồi mới chống tham nhũng được, nếu không nói chẳng ai nghe, tay đã nhúng chàm thì không thể làm gì khác được” - Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói tại Ban Chỉ đạo Trung ương phòng, chống tham nhũng vào sáng ngày 4-2-2013, trong phiên họp lần thứ nhất khi chức danh Trưởng Ban Chỉ đạo về phòng, chống tham nhũng được chuyển từ Thủ tướng sang Tổng Bí thư.
Trên cương vị mới, có lẽ quá bề bộn công việc nên trọng trách này được giao gần như toàn bộ cho ông Nguyễn Bá Thanh vị trí phó thường trực Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng.
Nói như vậy để thấy rằng nếu căn cứ vào Luật phòng, chống tham nhũng, thì ghế Trưởng Ban Chỉ đạo của Tổng Bí thư hiện nay gần như “hữu danh vô thực”.
Xin được trao đổi.
Tố cáo tham nhũng là gây chia rẽ nội bộ?
Tại hội nghị trực tuyến Chính phủ với các địa phương chiều 29-12-2014, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang khẳng định, “năm 2015 lực lượng công an sẽ quyết liệt tập trung ngăn chặn thế lực thù địch phát tán tài liệu xuyên tạc trên mạng internet nhằm bôi nhọ, đả kích các đồng chí lãnh đạo, gây chia rẽ nội bộ”.
Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh bày tỏ sự đồng tình với Bộ trưởng Công an và đề nghị Bộ Thông tin - Truyền thông, các bộ ngành chức năng cần quản lý tốt mạng internet.
“Vừa qua, trên mạng nói xấu cả Đảng, Nhà nước, Bộ Chính trị, cả lãnh tụ là rất căng, gây phân tâm. Trong Quân đội có giáo dục cán bộ chiến sĩ nhưng về nhà, hay ra quán đọc thì rất khó kiểm soát. Anh em bảo vệ biên giới, biển đảo mà đọc những điều này thì rất gay. Phải có biện pháp chứ không nên thả nổi”, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đề nghị.
Thế nào là “nói xấu” Đảng và Nhà nước?
“Giám đốc Công an tỉnh Sóc Trăng Đặng Hoàng Đa có lịch sử chính trị gia đình nội, ngoại (cha đẻ, cha vợ) đã có thời gian theo địch thì không thể đứng trong hàng ngũ Công an nhân dân; có nhiều dấu hiệu sai phạm chưa được xử lí theo quy định của pháp luật”. Báo Người cao tuổi đã kết như vậy trong bài viết đặt nghi vấn “Cố tình che giấu lí lịch?” của đương kiêm Giám đốc Công an tỉnh Sóc Trăng Đặng Hoàng Đa.
Cũng trên báo Người cao tuổi còn có loạt bài về Thiếu tướng Giám đốc Công an tỉnh Bến Tre Hồ Quốc Việt.
“Thời gian qua, Báo Người cao tuổi đăng loạt bài phản ảnh nhiều tiêu cực xảy ra tại tỉnh Bến Tre nhưng chưa được xử lí như: “Vườn phố Thường vụ”, “Ban Thường vụ Tỉnh ủy bao che cho kẻ phá 25,8 ha rừng đặc dụng”, “Một đường dây làm hộ chiếu giả”, “Nhiều vụ án giết người không bị khởi tố hình sự”, v.v… liên quan đến ngành Công an Bến Tre vẫn đang bị bưng bít, ém nhẹm… Ai bảo kê cho các loại tội phạm trên? Báo Người cao tuổi tiếp tục đăng chân dung một vị tướng công an từng gây ra nhiều tai tiếng ở tỉnh này…”.
Báo Người cao tuổi hoạt động theo Giấy phép số: 256/GP-TTĐT do Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 03-12-2010. Tổng biên tập là ông Kim Quốc Hoa. Tòa soạn ở 12 Lê Hồng Phong - Ba Đình - Hà Nội.
Đây cũng là tờ báo đầu tiên đã có bài viết tố cáo những dấu hiệu sai phạm của ông Trần Văn Truyền, cựu Ủy viên Trung ương Đảng, cựu Bí thư Ban Cán sự Đảng, cựu Tổng Thanh tra Chính phủ…
Trang blog “Chân dung quyền lực” với tiêu chí “Nhận diện các gương mặt trong Bộ Chính trị Khóa 11 và các gương mặt mới sẽ vào Bộ Chính trị Khóa 12: Những thông tin trung thực, khách quan để Nhân dân có thể đánh giá năng lực, nhân cách của những người sẽ quyết định vận mệnh của dân tộc”, đã lần lược tố cáo chi tiết, có địa chỉ từng hành vi tham nhũng của từng cá nhân cụ thể (trích):
Bài viết có tựa “Ông Phùng Quang Thanh: ông có thể cho biết những điểm nào trong khối tài sản khổng lồ sau đây là xuyên tạc, bịa đặt?”, đã thống kê về tài sản của Đại tá Phùng Quang Hải, Chủ tịch Hội đồng thành viên Tổng Công ty 319, con trai Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh đang sở hữu 06 biệt thự, căn hộ hạng sang với tổng trị giá là 230,4 tỷ đồng.
“Đề nghị TW thanh tra khối tài sản hàng nghìn tỷ của Vũ Chí Hùng, con rể Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc”, là bài viết kèm chứng cứ bản scan kê khai tài sản của Vũ Chí Hùng, con rể Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc được lập vào cuối năm 2013 khi chuẩn bị rời công ty PTSC về Hà Nội nhậm chức Phó Vụ trưởng, Vụ Quản lý Thuế doanh nghiệp lớn thuộc Tổng cục Thuế, Bộ Tài chính.
“Gia đình Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nhận bao nhiêu Cổ phiếu, Cổ phần của đại gia Hoa kiều Đặng Văn Thành?” là bài viết kèm theo hình ảnh chứng cứ chụp lại hợp đồng chuyển nhượng vốn cổ phần của ngân hàng này với ông Vũ Chí Hùng. Ngoài ra còn kèm cả sao chụp chứng cứ sổ đăng ký sở hữu cổ phần số VSDSCR200420074, đứng tên bà Trần Nguyệt Thu (vợ ông Phúc).
Theo thống kê vào tháng 3-2013, bà Thu đang giữ 1.578.170 cổ phần của Thành Thành Công, chiếm tỷ lệ 1,1% sở hữu. Xét về cổ đông cá nhân, tỷ lệ sở hữu tại Thành Thành Công của vợ chồng Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ thua một số người chủ chốt như Đặng Hồng Anh (9%), Triệu Phi Yến (4,61%), Đặng Nhãn Dung (4,23%), Văn Hồng My (3,04%), Nguyễn Ngọc Anh Thư (2,21%) và Chung Thị Mỹ Dung (1,65%).
Ông Nguyễn Xuân Phúc hiện còn giữ chức phó Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng.
Tố cáo tham nhũng chứ không phải nói xấu Đảng
“Công dân có quyền phát hiện, tố cáo hành vi tham nhũng; có nghĩa vụ hợp tác, giúp đỡ cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền trong việc phát hiện, xử lý người có hành vi tham nhũng”. (Điều 6. Quyền và nghĩa vụ của công dân trong phòng, chống tham nhũng, Luật phòng, chống tham nhũng).
“Blog” là một thuật ngữ có nguồn gốc từ cặp từ “Web Log” hay “Weblog” dùng để chỉ một tập san cá nhân trực tuyến, một quyển nhật ký dựa trên nền web hay một bản tin trực tuyến nhằm thông báo những sự kiện xảy ra hàng ngày về một vấn đề gì đó.
Các chứng cứ được viện dẫn để tố cáo hành vi vi phạm pháp luật của một cá nhân, quan chức nào đó trên trang “blog” là phù hợp với nội dung của Điều 6 nói trên.
Tại Điều 10 của luật này có quy định về việc cấm đe doạ, trả thù, trù dập người phát hiện, báo cáo, tố giác, tố cáo, cung cấp thông tin về hành vi tham nhũng; và cấm lợi dụng việc tố cáo tham nhũng để vu cáo, vu khống cơ quan, tổ chức, đơn vị, cá nhân khác.
Như vậy một khi chưa tìm hiểu đúng sai về các nội dung tố cáo mà đã vội vã kết luận là “bôi nhọ, đả kích các đồng chí lãnh đạo, gây chia rẽ nội bộ”, cho thấy sự tắc trách của cơ quan công quyền. Đặc biệt là ở vị trí Trưởng Ban Chỉ đạo về phòng, chống tham nhũng, Tổng Bí thư đã không thực hiện đầy đủ các quy định của Luật phòng, chống tham nhũng.
“Chúng ta phải cam kết với nhau, mỗi thành viên Ban Chỉ đạo phải là một tấm gương về liêm sáng, trung thực, công tâm, khách quan, nếu không dân không tin”, Tổng Bí thư nhấn mạnh như vậy tại phiên họp, các thành viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, tổ chức vào ngày 4-2-2013 tại Trụ sở Trung ương Đảng.

Liệu tay của những ai đã nhúng chàm?