Thứ Năm, ngày 24 tháng 4 năm 2014

Bức ảnh lớp học môn tư tưởng HCM chỉ có 1 cô 1 trò, hay thực chất là một cuộc… hẹn hò?

Sắp đến Sinh nhật Bác, thế mà có hiện tượng làm xấu tư tưởng của Bác, có thể chỉ vì sự hiểu lầm hoặc trò nghịch ngợm của lớp trẻ.
1
Một độc giả phát hiện trên báo Một thế giới có bài “Ảnh cô giáo với lớp học chỉ 1 sinh viên làm dân mạng xót xa“, đề cập tới một hiện tượng đang làm dư luận xôn xao, khen ngợi tinh thần … ham học của sinh viên này và thương cho cô giáo. 
Tất cả chỉ từ một bức ảnh chụp trong một lớp học của trường Đại học Công Nghiệp Hà Nội, không rõ thời điểm, không rõ mặt người. Thế mà nhiều độc giả, trong đó có cả sinh viên của trường này đã bình luận, khen có, cười cợt có, và có những phản hồi ỡm ờ là môn học đó không ai thích, đặc biệt có một phản hồi tiết lộ động trời đó là môn Tư tưởng Hồ Chí Minh.
Thật là một hành động báng bổ Bác, đề nghị Ban Tuyên giáo chỉ đạo ngay Bộ Giáo dục & Đào tạo phối kết hợp với lực lượng công an điều tra làm rõ ngay về bức ảnh này.
Liệu có phải bức ảnh chụp tiết học bình thường của môn Tư tưởng Hồ Chí Minh hay đó chỉ là một cuộc hẹn hò yêu đương của hai sinh viên nam, nữ, tranh thủ ngoài giờ lên lớp, rồi bị các bạn trêu chọc, lén chụp ảnh rồi đưa lên mạng?
Sau khi làm rõ, cần công bố rộng rãi, và đề nghị báo Một thế giới đính chính, để tránh “các thế lực thù địch” lợi dụng bôi bác thêm Bác. Không làm sớm, với tình trạng thông tin trên mạng, nhất là Facebook lan truyền rất nhanh, hơn cả dịch sởi, thì hậu quả sẽ khôn lường.
Còn rất nhiều cách để dập tắt dư luận nguy hiểm này, có lẽ các cơ quan chức năng thừa kinh nghiệm, không cần phải nói thêm. 
-

Ảnh cô giáo với lớp học chỉ 1 sinh viên làm dân mạng xót xa

Đăng Bởi  - 22:11 23-04-2014
1
Có tựa đề “Giảng viên trường Đại học Công Nghiệp Hà Nội. Cô ấy là giảng viên yêu nghề nhất mà em từng biết”, bức ảnh đăng trên mạng xã hội haivl đã thu hút hơn 62 ngàn lượt xem và hơn 355 bình luận.
Ảnh cho thấy lớp học vắng hoe ở trường Đại học Công Nghiệp Hà Nội, chỉ có mỗi cô giáo trên bục giảng và một nam sinh ngồi phía dưới.
Nhìn vào ảnh này, ngay cả những người lười học cũng cảm thấy xót xa cho cô giáo ấy.
Theo bạn Nguyễn Quốc Vương, sinh viên học trường Đại học Công Nghiệp Hà Nội, cô giáo này dạy bộ mộn mà có lẽ không nhiều người thích học.
Bình luận về ảnh trên, bạn Trần Trân cho biết: “Em là sv năm nhất. Thực sự thì em chán học đại học lắm rồi, chỉ ước sao lúc đấy mình không trượt đại học đi để thi đi thi lại còn có mục tiêu để học và phấn đấu hay là đi làm. Nhưng dù gì khi nhìn bức ảnh này thì đúng là đáng phải suy nghĩ và xem lại bản thân”.
Bạn Pham Vy, sinh viên Cao đẳng Sư phạm Hà Nội cảm thông với cô giáo này: “Chỉ khi nào đứng trên bục giảng mới hiểu được nỗi khó khổ của giáo viên trong trường hợp này”.
Chưa bao giờ trong quãng thời gian ở Công nghiệp được chứng kiến cảnh này. Chỉ thấy cả lớp đợi thầy cô mãi mà không tới”, bạn Thinh Koy, sinh viên trường Đại học Công Nghiệp Hà Nội, chia sẻ.
 2
Bạn Sói Khìn nhận định lạc quan hơn: “Còn 1 người học. Vậy là quá đủ rồi. Lớp mình từng phải xin lỗi thầy, vì thầy giảng trong giờ ra chơi mà thấy chuông cả bọn đã ùa đi ăn sáng. Lớp có gần 30 người thôi, toàn nam cả”.
Tại sao ai cũng khen và ngưỡng mộ cô giáo? Bạn sinh viên đó cũng đáng khen và ngưỡng mộ mà“, bạn Huta Chan bình luận dí dỏm.
Trong khi Steven Quang Tiến lại đưa ra quan điểm khác: “Sinh viên ý thức kém hay cô giáo quá nhiệt tình?”.
Bên cạnh đó, một số người cho rằng cô giáo cũng vì “miếng cơm manh áo” nên mới chấp nhận dạy lớp học chỉ có một sinh viên.
Song cũng có người nghi ngờ đây là ảnh được dàn dựng!
Nhân Hoàng

Tháng tư...

39 năm đã qua kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày chiến tranh kết thúc, ngày vui của những người thắng cuộc, ngày buồn của những người thua cuộc.
 
Sau 39 năm - bằng hơn một nửa đời người trung bình - đất nước vẫn trong tình trạng chậm tiến, công nghiệp hóa dang dở, nền giáo dục ở vị trí đèn đỏ giữa các nước Đông Nam Á, nền y tế kém cả một số nước Bắc Phi, tự do báo chí được xếp ở vị trí 171 trên 180 nước của thế giới.
 
Năm 2012, nhân dịp 30/4 một cô giáo dạy văn năm thứ 2 tại Đại học Xã hội Nhân văn Sài Gòn ra đầu đề luận văn sau đây cho sinh viên khoa báo chí: ‘’Cảm nghĩ về Toàn thắng của nhân dân ta trong sự nghiệp chống đế quốc Mỹ xâm lược ‘’. Nói chung các em đều viết luận văn của mình như giáo trình dạy, nghĩa là y như báo Nhân Dân hết lời ca ngợi đảng ta, quân đội ta, nhân dân ta, ca ngợi sự lãnh đạo anh minh, sáng tạo của đảng CS, ca ngợi chủ nghĩa anh hùng của dân tộc, vân vân …
 
Riêng có một em băn khoăn về đề tài vừa kể, suy nghĩ kỹ rồi mạnh dạn nói lên niềm lo lắng của mình: ‘’Thưa cô em rất muốn hiểu và nói như cô dạy, như giáo trình, nhưng em đã nghĩ kỹ, và em không thể … Em thấy Hoa kỳ không phải là đế quốc xâm lược…’’.
 
Cô giáo giật mình. Lại một em sinh viên cứng đầu, khó bảo. Cô khuyên em hãy cẩn trọng. Em là đoàn viên Đoàn Thanh niên CS Hồ Chí Minh. Rồi em sẽ còn phấn đấu vào đảng CS. Em hãy lên thư viện đọc nhiều tài liệu hơn để nắm bắt được lẽ phải, chân lý, để viết luận văn cho hay cho đúng …
 
Em sinh viên Lê Vũ Cát Đằng vẫn tự mình đi tìm chân lý theo cách của em, suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của mình, không để lệ thuộc vào điều gì khác, đọc nhiều sách báo, suy luận rốt ráo bằng phương pháp khoa học, khách quan, hợp lý, công bằng và ngay thẳng.
 
Em viết nên một bài luận văn, thực tế là một bài phản biện súc tích, sinh động, đầy tính thuyết phục (được đăng trên mạng Dân Làm Báo tháng 4 năm 2013) do nhà báo Hoàng Thanh Trúc tóm tắt giới thiệu. Em nói lên nhận định, đánh giá của chính mình về cuộc chiến ở Việt Nam, rằng :

  - Hoa Kỳ không phải là đế quốc, vì không có một tham vọng nào về lãnh thổ, về thuộc địa kiểu cũ hay kiểu mới, về tài nguyên ở Việt Nam;

   - Hành động của Hoa Kỳ ở VN do đó không thể nào gọi là xâm lược ;

   - Chứng minh nữa của em Cát Đằng là Hoa Kỳ ở châu Âu sau khi tham gia đánh bại bọn phát xít Hitler đã tận lực cùng các nước đồng minh châu Âu giúp cho Tây Đức xây dựng lại đất nước về mọi mặt sau chiến tranh, còn hỗ trợ cho công cuộc thống nhất nước Đức thành một cường quốc dân chủ ngày nay, được toàn dân Đức ca ngợi và biết ơn;

   - Ở Đông Nam Á trong Thế chiến 2, quân đội Hoa Kỳ đã chiến đấu chống quân đội Nhật Bản, tham gia giải phóng các nước Indonesia, Philippines, Đài Loan, sau đó giúp 3 nước này xây dựng lại sau chiến tranh, phát triển kinh tế mạnh mẽ như ngày nay, được nhân dân 3 nước đó quý mến biết ơn;
   
Em Cát Đằng nêu lên sự giúp đỡ đặc biệt của Hoa Kỳ đối với Nhật Bản, kẻ thù chính trong chiến tranh. Em viện dẫn tài liệu cho thấy nhân dân Nhật đã nhất trí vinh danh 12 vị anh hùng đã có công lao to lớn trong phục hồi và xây dựng lại Nhật Bản sau tàn phá kinh hoàng của chiến tranh; trong 12 vị anh hùng đó có 11 người là người Nhật, từ nhà lãnh đạo chính trị, nhà tư tưởng, nhà kinh tế - tài chính, nhà sáng chế phát minh, nhà giáo dục, nhà kinh doanh và chỉ có 1 người nước ngoài, là Đại tướng Hoa Kỳ Douglas Mac-Arthur (1880 – 1964), tư lệnh đạo quân chiếm đóng Nhật Bản.

Vị tướng này và đạo quân Hoa Kỳ trên đất Nhật đã tận lực giúp cho Nhật Bản phục hồi nhanh chóng, toàn diện, tạo nên nét thần kỳ Nhật Bản, chỉ trong thời gian ngắn, duy trì và hiện đại hóa chế độ hoàng gia thành một cường quốc dân chủ và pháp quyền đứng đầu châu Á, được toàn dân Nhật Bản ca ngợi, biết ơn và mãi mãi ghi công. Tướng như thế, quân như thế không thể là đế quốc xâm lược.
 
Nhân tháng tư năm nay, bộ máy tuyên truyền của nhà nước VNnăm nay, sau 39 năm dài, vẫn giữ nguyên não trạng cũ kỹ, giáo điều, không tưởng, huênh hoang về cái gọi là ‘’toàn thắng đế quốc Mỹ xâm lược’’, về ‘’lịch sử oai hùng ta đánh bại cả 3 đế quốc lớn thuộc 3 châu Á, Âu, Mỹ» , giăng khẩu hiệu khắp nơi, tổ chức mit tinh rầm rộ, nhưng thật ra là không có thực chất, tự lừa mình và lừa nhân dân, khi nhân dân đã thức tỉnh và phần lớn đã nhận ra lý lẽ xác đáng của em sinh viên Lê Vũ Cát Đằng.
 
Nhân dịp này cần chỉ ra việc viếng nghĩa trang, tưởng niệm các liệt sỹ hy sinh trong chiến tranh, được bày ra trong những ngày lễ Tết, ngày kỷ niệm và mỗi phiên khai mạc họp Quốc hội hay đại hội đảng … cũng không có thực chất, không chân thành, còn ngày càng trở nên cay đắng mỉa mai. Vì hàng triệu chiến sỹ ngã xuống mỗi người đều mang theo niềm tin rằng ta hy sinh không hề tiếc thân mình vì đất nước sẽ hoàn toàn độc lập, toàn dân sẽ có tư do dân chủ đầy đủ và Tổ quốc sẽ phồn vinh, hạnh phúc, giàu có được chia cho toàn dân cùng hưởng. Hàng triệu thanh niên ưu tú nhất đã hy sinh đời mình trong niềm tin ‘’đánh xong giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay ‘’. Niềm tin thiêng liêng ấy đến nay rõ ràng đã bị bỏ quên, bị phản bội rõ ràng.
 
Chế độ độc đảng đã suy thoái đến băng hoại, phá huỷ tài sản quốc gia, chia nhau thành quả phát triển do toàn dân tạo nên cho các phe nhóm lợi ích riêng tư, để cả một tầng lớp quan lại bất tài - trừ tài tham nhũng - chia nhau tùy tiện không có ai giám sát, thanh tra, kiểm soát, tạo nên khoản nợ khổng lồ hơn 50 tỷ US$ đè lên lưng nhân dân, để cho hàng vài chục đại án tham nhũng không sao phá án nổi như đã hứa hẹn thề thốt với nhân dân.
 
Nếu như hàng triệu liệt sỹ của cả 2 bên bừng tỉnh dậy và chất vấn Bộ Chính trị trong dịp tháng tư này, về vì sao để cho tình hình sa sút tệ hại đến thế này, vì sao đã quên lời hứa năm xưa, ta hình dung họ sẽ ấp úng, loay hoay, cứng hàm, không còn biết thanh minh, lý giải ra sao.
 
Nhân dịp 30 tháng 4 năm nay, tất cả Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Chấp hành Trung ương đảng, Quốc hội mà 90 % là đảng viên CS, cũng như Mặt trận Tổ quốc VN do đảng CS lập ra để sai khiến, hãy lắng tai nghe cho thật rõ 2 tiếng nói ‘’Chân lý tháng Tư ‘’. Một là tiếng nói của một em sinh viên dám là mình, có tư duy độc lập, phản biện về cái gọi là ‘’toàn thắng trong sự nghiệp chống đế quốc Mỹ xâm lược‘’ điều đến nay họ vẫn còn huênh hoang. Hai là một tiếng nói âm thầm nhưng rộng khắp, quyết liệt như vang lên từ hàng triệu ngôi mộ liệt sỹ khắp nơi, «chất vấn nghiêm khắc về lời hứa của lãnh đạo CS là sẽ xây dựng nước ta trong hòa bình to đẹp gấp mười lần hơn trước, đạt tự do và hạnh phúc cho toàn dân cùng hưởng‘’. Một lời hứa cuội đã bay theo chiều gió, thay vào đó là thu nhập của các ‘’đày tớ ‘’ thường là cao gấp 10, gấp trăm, có khi gấp ngàn lần lương ba cọc ba đồng của hàng chục triệu ‘’ông chủ’’ đã trắng tay, do đày tớ làm loạn mà nên. Xin quý vị hãy lắng nghe 2 tiếng nói ấy để nhận ra những sự thật và tình thế nhãn tiền của đất nước.

Bùi Tín

Thứ Tư, ngày 23 tháng 4 năm 2014

Giờ, em đã là kỷ niệm...



Ừ, em giờ đã là kỷ niệm...

Lộ hàng khi ca ngợi Bác

Một cô giáo ở Văn Quan bị lộ hàng tại đoạn 2':32" khi đang hát ca ngợi Bác kính yêu..

video

Tiếp chuyện hậu trường báo Tuổi Trẻ

(Chuyện lượm lặt hè phố)

Phạm Đức Hải, nguyên là phó ban Tuyên giáo Thành ủy TP.HCM và hiện là Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ. Xin có vài dòng lượm nhặt về Hải như tác phẩm Vợ Nhặt của Tuổi Trẻ thập niên đầu thế kỷ 21.

Hải: anh là ai?

Chân dung Phạm Đức Hải, kẻ đã đẩy báo Tuổi trẻ xuống bùn
Trong không khí u tịch của ngày rằm tháng bảy, mùi nhang khói Bắc quyện trong căn phòng nhỏ. Một người đàn ông (được xem là người có uy tín của báo Tuổi Trẻ) kính cẩn thắp nén nhang. Phía sau ông là một nhóm người tâm huyết với báo Tuổi trẻ, có người đã làm trên 10 năm, có người đã dứt áo ra đi vì lòng tự trọng. Người đàn ông sau khi vái ba vái, quay lại nói nửa đùa nửa thật: “Cầu cho cô hồn Phạm Đức Hải sớm siêu thoát…”. Một người đàn ông nhỏ bé trả treo: “đừng gọi tên cúng cơm vậy tội nghiệp. Tòa soạn giờ gọi là Người Khác - khác máu tanh lòng”. Cả đám quần hùng cười hô hố và nâng ly. Và bức màn bí mật về sự nghiệp, cuộc đời của Người Khác bắt đầu được hé mở một phần.

Một người đàn ông to cao bắt đầu oang oang nói: “Cách đây không lâu mấy thằng Thành Đoàn nói tui rằng Phạm Đức Hải là người tham lam. Lúc làm phó bí thư Thành Đoàn, khố rách áo ôm, được cơ quan ưu tiên cho một căn nhà nhưng khi làm phó bí thư Q.5 lại nhận thêm 1 căn nữa”. Một người đàn ông đầu hói tiếp lời: “Cái này là có thật. Trước đây tôi có làm việc với 1 chị chủ tịch UBND một phường ở Q.5 (không nhớ rõ-PV). Người này nói vì lý do đó mà H bị các cựu quan chức Q.5 tố cáo đến nỗi phải văng khỏi Q.5”. “Úi giời ơi! Lên làm phó ban Tuyên giáo cho Phang Xuân Biên nhưng cái tính Bắc Kỳ bủn xỉn, xu nịnh nên dân Hà Tĩnh ghét không cho ngóc đít lên”, một giọng Bắc trầm hùng nói.
Dàn lãnh đạo Báo Tuổi trẻ một thời ở đỉnh cao
Còn lý do về Tuổi trẻ thì cũng có cái giá của nó. Tại sao một Tổng Biên tập một đơn vị cấp hai của Thành Đoàn lại được vào Thành ủy viên khi vừa nhậm chức Tổng Biên tập? Chẳng qua Hải cũng bị Thành ủy tẩy chay đẩy vào ghế nóng. Khi đó anh Lê Hoàng mất chức vì vụ PMU 18, anh Bảy Sơn không đủ ban lĩnh để lèo lái con thuyền Tuổi trẻ quá đồ sộ. Khi đó Thành ủy tính đưa Tất Thành Cang về Tổng Biên tập tờ báo này nhưng Cang không chịu vì chức bí thư Q.2 đang chờ. Hải là phương án dự bị theo đề xuất của anh Tư, mặt khác báo Tuổi trẻ khi đó không còn ai. Theo ý anh Tư, dù không phải "3 lần ghé lều tranh" nhưng lãnh đạo Tuổi trẻ cũng phải đến tận nhà để "năn nỉ" Hải qua làm Tổng Biên tập. Đâu biết trước rằng đây lại là hành động “rước voi về giày mả tổ”. Hơn 5 năm làm Tổng Biên tập báo Tuổi trẻ thành tích đạt được của Hải là “tia-ra” báo sụt giảm thê thảm, người trung lương bỏ đi và kẻ xu nịnh đang lên ngôi.

Nghe đâu Hải được quy hoạch làm Tổng giám đốc HTV vì trước đó Hải từ chối làm giám đốc sở TT&TT khi anh Lê Mạnh Hà đi và từ chối làm chân thư ký quèn cho anh Tư khi vừa nhậm chức”, một người rành chuyện tán vào. Giọng một người khác kể một lần họp ở Q.Phú Nhuận với các cán bộ Tuyên giáo các quận, huyện. Các vị này kể: “Thằng Hải hồi xưa bẩn lắm, ra HN tập huấn mấy tháng mà chỉ có vài bộ đồ và cái giày há mõm. Nghe đâu về TBT báo TT tháng 50 triệu đồng, thế mà không rủ anh em cũ từng giúp đỡ mình đi nhậu”. Một người khác nói, “Khi qua Tuổi trẻ, Hải mới có tiền mua căn biệt thự ở khu Phan Xích Long. Nghe đâu 4 tỉ đồng!”. Giờ thì Hải lại kiếm thêm được một căn 130m2 tại chung cư cao cấp Hùng Vương, Q5, là nơi Hải đang ở hiện giờ.
Dưới tài đàn ca sáo nhị của Phạm Đức Hải, chỉ còn một màn đêm u ám bao quanh tương lai của tời báo Tuổi trẻ nổi tiếng một thời
Câu chuyện lại quay sang một chủ đề khác với giả sử Hải rời Tuổi trẻ thì cuộc chiến tranh giành quyền lực lại nổ ra giữa hai phe Bình Định anh Tám Tăng và Hứa Thế Chữ. Tám Tăng có vẻ đầy quyền lực hơn khi được hậu thuẫn từ các văn phòng. Còn Thế Chữ dù được hay không vào ghế TBT thì vẫn là một an ninh chìm hiệu quả. Chữ là người đầu to, óc trái nho, là kẻ góp phần đắc lực đưa Hoàng Khương vào tù (Chữ và VHQ trực bài Giải cứu xe đua của Hoàng Khương). Tám Tăng về Tuổi trẻ với nhiệm vụ quan trọng dập những người đầu não của Tuổi trẻ như Bùi Thanh, Thu An…Đáng lý ra Tăng làm Tổng biên tập lâu rồi nhưng trình độ có hạn (nói thẳng ra là hơi ngu nên mới có thêm biệt danh mới là Phong “lợn”) nên được phân công phụ trách Tuổi trẻ Cười, giờ mới được trực. Nghe đâu vụ cao ngựa Chu Việt, anh Tám Tăng nhà ta cũng nhận phong bì khá dày khi ra Hà Nội.
Tám Tăng miệng thơn thớt, dạ ớt ngâm với âm mưu hạ bệ Thu An
Một người đàn ông tóc bạc góp chuyện: “Nghe đâu anh Tư đang thất thế, anh X đang lên. Xem ra sự nghiệp chính trị của Hải giẫm chân tại Tuổi trẻ - Thật là một thảm họa của lịch sử báo Tuổi trẻ”.

Tội đồ của Tuổi Trẻ

Hỏi tất cả nhân viên báo Tuổi trẻ thì ai cũng có một nhận định Hải là kẻ tiểu nhân. Hải ngụy biện rất giỏi, “cái hay của Tuyên giáo là nói xuôi, nói ngược cũng được”. Nhưng bất cứ lời nói, thái độ phản ứng, khó coi của nhân viên đều rơi vào tầm ngắm của Hải và tiếp đó là lãnh hậu quả. Cụ thể điển hình là PV Phương Nguyên, PV nội chính giỏi của Cần Thơ, dám bắt tay các lãnh đạo TP Cần Thơ trước mặt ông. Hậu quả là Phương Nguyên phải cạo đầu vì bị Hải đưa ra tại nhiều cuộc họp. 

Ngày tòa xử Hoàng Khương sơ thẩm lẫn phúc thẩm không hề có Hải và các PTBT. Hải còn ra lịnh không được mặc áo đỏ, không tụ tập đông người ở tòa để tòa xử án nhẹ. Vậy mà cũng 4 năm. Cán bộ công nhân viên Tuổi trẻ bị thằng tuyên giáo nhãi nhép lừa. Hải còn lừa cả Xuân Trung, Tổng TKTS về việc hỗ trợ gia đình Hoàng Khương, nhưng thật sự Hải đã cắt tất cả chế độ của Hoàng Khương - khi người này đã hi sinh mình cho tờ báo. Bộ mặt Hải dần được phơi bày cái thằng “Bắc kỳ ăn cá rô ti, ăn phải lưu đạn chết cha Bắc kỳ”. Có dịp đi công tác ĐBSCL mới nghe thông tin bi hài của Hải. Dịp đó, Hải cùng Xuân Toàn, Trí Dũng đi công tác Rạch Giá. Sau một đêm bia rượu và chân dài, Hải lăn quay ra ngủ. Sáng mai Dũng và Toàn dậy sớm đi cà phê chém gió. Khi về khách sạn, vừa mở cửa phòng, Toàn và Dũng bị dội ra ngay, lấy tay bịt mũi chạy xuống phòng tiếp tân. Nghe đâu phải mất 2g đồng hồ tạp vụ mới làm tan biến mùi hôi trong phòng nhưng vẫn còn phảng phất khắp hàng lang khiến khách ở khách sạn la ó. Thì ra cái mùi xuất phát từ cái toalet của Hải. Dũng và Toàn ngây ngất vì say mùi đánh phải chuyển khách sạn và thông báo tìm Hải. Đến quá Ngọ mới thấy Hải mặt thất thần, hốc hác trở về. Báo Kiên Giang còn đưa hình Hải ăn năn hối cải như phạm nhân trước Ban thường vụ tỉnh ủy Kiên Giang về vụ Năm Thạnh. Không chỉ thế tư thế hèn kém của Hải còn xuất hiện trước lãnh đạo TP Đà Nẵng.
Đức Hải và “giáo sư” kinh tế Xuân Toàn
Gần đây nhất, Hải cùng Vũ Bình chia chác gần 100 chai để em điều tra tiêu cực tại phòng Kiểm soát ô nhiễm, Chi cục bảo vệ tài nguyên môi trường TP. Tội nghiệp PV M.Đức nhọc công làm cả tháng trời mà bị gác mà không hiểu lý do vì sao. Một PV báo bạn chuyên làm PR khẳng định: “giá của TBT báo TT dự họp báo chỉ có 3 triệu đồng”. Chẳng lẻ bèo đến thế ư?

Những câu chuyện lượm nhặt về Hải khiến cho tôi nhớ về truyện Vợ Nhặt của Kim Lân. Hải chẳng khác gì bà vợ bán trôn nuôi miệng, khác nhau chăng là Hải bán trôn trên để kiếm tiền.

Hở với báo chí nên làm Bộ chính trị bực mình – Thường vụ QH lại họp kín về phiếu tín nhiệm?

Vụ “tạm dừng lấy phiếu tín nhiệm” này xem ra nhiều bí ẩn. Nghe nói tháng 2 vừa rồi, sau khi nhận lệnh Bộ chính trị bắt phải tạm dừng việc lấy phiếu, nhiều thành viên Ủy ban thường vụ Quốc hội rất bực bội, nên đã “hé lộ” cho báo chí vào đưa tin. Thế là sinh chuyện, hết ông Chủ tịch, tới bà Trưởng ban Công tác đại biểu loanh quanh giải thích nghe không lọt lỗ tai. Đã có một phiên họp kín chiều 11-3. Giờ lại họp kín nữa, không hiểu sẽ giống kiểu “mổ bò” hay là “buôn bạc giả” đây?
Trước tiên dễ thấy là có vẻ như Đảng đang bắt Thường vụ quốc hội phạm luật một cách lộ liễu quá, coi Quốc hội chả ra cái gì khi tự ý “tạm dừng” cái Nghị quyết 35 đã được 500 đại biểu bỏ phiếu thông qua. Vội bắt tạm dừng ngay trước kỳ họp tháng 5 này, mà lẽ ra sẽ có cuộc bỏ phiếu, hứa hẹn cho ra những kết quả còn ngoạn mục hơn lần trước.
Hay là người ta căn cứ vào một câu rất mơ hồi cuối Nghị quyết, rằng “Ủy ban thường vụ Quốc hội hướng dẫn thi hành Nghị quyết này”, để đẻ ra quy định “tạm dừng”, rồi đòi Quốc hội sửa Nghị quyết, khi chưa sửa thì chưa thực hiện Nghị quyết? 
-

Thường vụ QH lại họp kín về phiếu tín nhiệm

 22/04/2014 17:59 GMT+7
- Theo chương trình phiên họp đang diễn ra, chiều 23/4, UB Thường vụ QH sẽ cho ý kiến về việc sửa đổi, bổ sung nghị quyết 35, nhưng báo chí được đề nghị không tham dự, đưa tin.
phiếu tín nhiệm
Lấy phiếu tín nhiệm ở Quốc hội chiều 10/6/2013. Ảnh: Minh Thăng
Trước đó, tại phiên họp tháng 3 vừa rồi, UB Thường vụ QH cũng đã cho ý kiến về việc sửa đổi, bổ sung nghị quyết số 35 về việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm đối với người giữ chức vụ do Quốc hội, HĐND dân bầu hoặc phê chuẩn.
Để phục vụ cho việc sửa đổi nghị quyết này, việc lấy phiếu tín nhiệm tại kỳ họp thứ 7 tháng 5 tới sẽ không diễn ra. Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng đã khẳng định chỉ là tạm dừng chứ không phải dừng hẳn.
Việc lấy phiếu tín nhiệm sẽ được tiếp tục thực hiện sau khi hoàn chỉnh nghị quyết 35 trên cơ sở tổng kết tiến hành ở QH và HĐND các cấp trong năm 2013.
Chung Hoàng