Chủ Nhật, ngày 14 tháng 6 năm 2015

Thích Chúc Minh lại bùng lên (cập nhật)

Hôm thứ bảy 13-6, vụ ông sư Thích Chúc Minh bắt đầu nóng trở lại khi người tố cáo cho biết sau hơn một năm chờ đợi Giáo hội Phật Giáo VN giải quyết, mọi việc đã chìm vào bóng tối. 

Vậy là ánh sáng được thắp lên.

Người tố cáo đã tung thêm những đoạn băng và hình ảnh nóng hừng hực...






















video
video


Thứ Bảy, ngày 06 tháng 6 năm 2015

Daily Life: Photos Show The Enchanting Beauty Of Vietnam

Boys are fishing at West Lake in Hanoi, Vietnam, Wednesday, Nov. 12, 2008. (Chitose Suzuki/AP)

Many different kinds of grain are sold in a market in Hanoi, Vietnam, Wednesday, July 15, 2009. (Chitose Suzuki/AP)

A street vendor sleeps underneath her hat in Hanoi, Vietnam, Friday, Dec. 21, 2012. (Chris Brummitt/AP)

Colorful shoes are sold in Dong Xuan Market in Hanoi, Vietnam, Thursday, July 9, 2009. (Chitose Suzuki/AP)

Vietnamese farmers work with their buffaloes in the field in Ha Giang province, Vietnam Jan. 05, 2001. (Chau Doan/LightRocket/Getty Images)

Nguồn: http://www.huffingtonpost.com/2014/03/27/daily-life-vietnam_n_5044741.html

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 6 năm 2015

Trải Nghiệm Bphone tại Fpt - khá thất vọng

Review Bphone tại Fpt đây :

Máy gia công ổn, nhưng chỗ loa thoại nhìn khá chán,thấy hơi bèo ko cao cấp , nhìn tổng thể ai ở đó cũng nói giống iphone 4 phóng to và bẻ cong 2 đầu .

-Màn hình: khá tối và ám xanh nặng, so với iphone 5 thấy ko bằng, so với Z3 thì lại càng nản. Test với 3 cây bphpone đều vậy, 1 cây trưng bày 2 cây của nhân viên bkav,  và anh quản lý Bkav thì lại đang xài iphone.

Test max sáng Z3 vs Bphone - tắt auto sáng



UPDATE CLIP TRỰC TIẾP CHO CÁC BẠN NÀO NÓI CHỈNH HẠ ĐỘ SÁNG HAY AUTO SÁNG TỐI CỦA BPHONE ĐỂ DÌM NHÉ . 
COI KỸ ĐÃ BẬT MAX SÁNG VÀ KHÔNG BẬT AUTO SÁNG TỐI, NẾU BẬT NÓ SẼ HIỆN CHỮ A ngay thanh độ sáng


video
Hiệu năng: máy lag giật liên tục,có lúc tự khởi động lại, lướt web chậm hơn cả con Huawei 4c giá 2t8 .

Clip Bphone lag giật, tự khởi động lại


video

Clip Bphone đọ lướt web với Huawei 4c cùi giá 2t800k


video



Thứ Tư, ngày 03 tháng 6 năm 2015

Ki

Những bức ảnh chụp chú chó khóc ròng trong ngày cô chủ lấy chồng, trích trong cuốn album phóng sự cưới của nhiếp ảnh Huỳnh Lý Hùng (SN 1991, Tiền Giang) mới đây khiến dân mạng Việt xúc động mạnh.
Những bức ảnh chụp lại khuôn mặt tội nghiệp của một chú chó gốc ta, với đôi mắt ướt nhèm và nước mắt chảy thành dòng. Đi chụp ảnh phóng sự cưới, tác giả Lý Hùng đã vô tình chứng kiến cảnh này và nó đã trở thành một phần trong cuốn album của anh trả lại cho cô dâu, chú rể.
Nhiếp ảnh Huỳnh Lý Hùng chia sẻ: "Hôm đó là ngày 14/5, mình chụp phóng sự cưới ở Phú Nhuận, Sài Gòn. Chú chó ở nhà cô dâu được gọi là Ki, vốn được nhà chủ rất yêu thương và coi như một thành viên trong gia đình".
"Trong suốt đám cưới, Ki chỉ ngồi một góc. Nhưng khi nhìn thấy cô dâu, Ki vội nhảy lên vừa mừng vừa khóc, nước mắt chảy thành dòng. Khi cô dâu rời khỏi cổng, Ki vẫn ngồi và mắt hướng nhìn về phía cô chủ mãi không ngừng", nhiếp ảnh gia kể lại.
Trước cảnh tượng này, Lý Hùng bày tỏ cảm xúc: "Đi chụp hình phóng sự mà gặp cảnh này thấy mà chạnh lòng, đến chó mà sống có tình cảm như thế này, biết tin chủ đi lấy chồng khóc ướt cả hai mắt trong khi con người thì càng thờ ơ và sống lạnh nhạt với nhau... Nói thật là mình cũng muốn nuôi chó lắm mà lần nào nuôi lớn cũng bị lũ trộm chó bắt hết".






Thứ Năm, ngày 28 tháng 5 năm 2015

Ông Trần Đình Bá: ‘Bộ Giao thông vận tải từng mời đích danh tôi là tiến sĩ’


Ông Trần Đình Bá cho rằng: “Cái này Bộ GTVT tự trả lời mới đúng! Bộ GTVT có 1.000 giáo sư, tiến sỹ, đã phải kêu gọi hiến kế và tôi đã hiến kế cho Bộ GTVT bằng tư duy tiến sỹ và Luận án tiến sỹ, công trình khoa học đặc biệt được tặng giải thưởng quốc gia về hiến kế thì họ còn thắc mắc gì nữa?
Luận án tiến sỹ “Giải pháp mở rộng hiện đại đường sắt quốc gia 1.435” là luận án xuất sắc nhất đã lấy lại danh dự cho 300 tiến sĩ đường sắt và 1.000 giáo sư, tiến sĩ Bộ GTVT thì Bộ GTVT còn đòi hỏi gì nữa?".
Văn bản của Bộ Giao thông, do Thứ trưởng Phạm Quý Tiêu ký, cho biết ở hội thảo về Cảng hàng không quốc tế Long Thành do Ủy ban Kinh tế của Quốc hội tổ chức ngày 12/12/2014 tại TP HCM, ông Trần Đình Bá tham dự và xưng danh học vị tiến sĩ hàng không (Đại học Hàng không Riga).
Tuy nhiên, ông Lương Hoài Nam, tiến sĩ chuyên ngành hàng không tại Đại học Hàng không Riga (Liên Xô cũ), khẳng định ông Trần Đình Bá không có học vị này và đặt nghi vấn về việc ông Trần Đình Bá mạo danh tiến sĩ.
Ông Mai Trọng Tuấn, một cựu phi công của ngành hàng không, vào ngày 24/8/2014 có gửi thư đến Bộ trưởng Giao thông, cũng đã khẳng định ông Trần Đình Bá không phải là tiến sĩ.
Ông Trần Đình Bá (Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam) từng đóng góp ý kiến về đường bay vàng Hà Nội-TP Hồ Chí Minh, thách cược 5 triệu USD với lãnh đạo Bộ Giao thông về dự án nâng cấp khổ đường sắt hiện tại để rút ngắn thời gian chạy tuyến Bắc - Nam.
Trao đổi với báo chí ngày 28-5, tuy không trả lời trực tiếp nhiều câu hỏi, song có một sự thật là ông Lương Hoài Nam và Mai Trọng Tuấn đã đúng khi khẳng định ông Trần Đình Bá không có học vị tiến sĩ.
Nội dung trả lời báo chí tiếp sau đây cũng cho thấy khả năng ông Trần Đình Bá dường như chưa từng làm luận án tiến sĩ, vì ông Bá cho biết đề tài luận văn của ông là do… Thủ tướng chỉ đạo. Khi hoàn tất luận văn cho xét học vị tiến sĩ, ông đã trình luận văn này lên… Bộ Chính trị.
Ông còn nói: “Bộ Giao thông vận tải chưa chịu cấp bằng nhưng đã thừa nhận rồi!”.
Ông Trần Đình Bá được đào tạo ở “mái trường xã hội chủ nghĩa” tại miền Bắc trước tháng 4-1975.
Các nội dung thông tin sau đây khá sốc và… phẫn nộ.
Trước thông tin Bộ Giao thông vận tải có văn bản đề nghị cơ quan chức năng thẩm tra lại học vị của ông Trần Đình Bá, trao đổi với báo chí sáng 28-5, ông Bá cho biết bản thân ông chưa có học vị tiến sĩ, mà học vị đó xuất phát từ luận án tiến sĩ đặc biệt liên quan đến hiện đại hóa đường sắt mà ông từng hiến kế.
Ông Bá nói: "Học vị của tôi buộc Bộ Giao thông vận tải phải thừa nhận. Thủ tướng từng chỉ đạo về luận án tiến sĩ của tôi. Bộ Giao thông vận tải từng có giấy mời đích danh tiến sĩ Trần Đình Bá ra Hà Nội giảng bài cơ mà".
* Vậy thông tin ông giới thiệu mình từng học ở Đại học Hàng không Riga (Liên Xô cũ) là như thế nào?
- Tôi từng nghiên cứu thực tế ở Đại học Hàng không Riga nhưng học vị của tôi là ở bên bách khoa gồm chuyên ngành. Cái đó không quan trọng trong lúc này.
* Ông học gì ở Đại học Riga?
- Tôi nghiên cứu về công trình.
* Ông học ở Riga năm nào?
- Tôi học sau ở Riga vào năm 1988 - 1989. Tôi nghiên cứu thực tế ở đó.
* Vậy ông lấy bằng tiến sĩ ở Riga?
- Tôi làm luận án tiến sĩ về hiện đại hóa, mở rộng đường sắt sau khi 1.000 tiến sĩ của Bộ Giao thông vận tải bó tay, không đưa ra được giải pháp.
* Vậy luận án tiến sĩ sau này mới có?
- Đúng rồi. Sau này mới có.
* Nhưng ông có được cấp bằng tiến sĩ không?
- Bằng không có. Nhưng Bộ Giao thông vận tải đã thừa nhận và mời tôi tới giảng bài rồi.
* Ý tôi muốn hỏi là học vị tiến sĩ của ông có được Bộ Giáo dục và Đào tạo cấp hay không, hay chỉ là Bộ Giao thông vận tải kêu vậy thôi?
- Bộ Giao thông vận tải thừa nhận vậy thôi. Họ còn mời đích danh tiến sĩ khi mời tôi đi họp.
* Như vậy là học vị tiến sĩ của ông có từ sau việc thách đố 1.000 tiến sĩ về đường sắt chứ không phải ông được cấp?
- Đúng rồi.
* Trước đề nghị thẩm tra học vị tiến sĩ của ông, vậy giờ làm sao ông chứng minh học vị tiến sĩ của mình?
- Bộ Giao thông vận tải đã mời tôi đích danh tiến sĩ rồi. Họ không phản ứng gì cả. Bộ Giao thông vận tải đã yếu kém và mời tôi góp ý rồi. Luận án tiến sĩ của tôi đã được gửi lên Bộ Chính trị và được áp dụng cho dự án mở rộng đường sắt khổ 1,435 m.
* Như vậy thì học vị tiến sĩ của ông là do Bộ Giao thông vận tải nói và ông hiểu đó là tiến sĩ?
- Bộ Giao thông vận tải chưa chịu cấp bằng nhưng đã thừa nhận rồi. Tại sao Bộ Giao thông vận tải lại mời đích danh tiến sĩ Trần Đình Bá? Đó là lỗi của họ.
* Nhưng có thể Bộ Giao thông vận tải hiểu lầm ông là tiến sĩ?
- Không có hiểu lầm gì cả. Luận án đó do chỉ đạo của Thủ tướng.
* Vấn đề là việc cấp bằng tiến sĩ là của Bộ Giáo dục và Đào tạo chứ không phải của Bộ Giao thông vận tải?
- Đây là luận án đặc biệt về mở rộng đường sắt nên phải có sự nghiệm thu từ phía Bộ Giao thông vận tải. Mà Bộ Giao thông vận tải họ quê không chịu cấp bằng và nghiệm thu luận án tiến sĩ của tôi.
* Vậy luận án của ông có được gửi cho Bộ Giáo dục và Đào tạo không?
- Tôi có gửi hết. Gửi cho cả Thủ tướng và Thủ tướng gửi chỉ đạo các bộ.
* Cảm ơn ông!

====================

Trước thông tin Bộ Giao thông vận tải có văn bản đề nghị cơ quan chức năng thẩm tra lại học vị của ông Trần Đình Bá, trao đổi với Thanh Niên Online sáng 28.5, ông Bá cho biết bản thân ông chưa có học vị tiến sĩ mà học vị đó xuất phát từ luận án tiến sĩ đặc biệt liên quan đến hiện đại hóa đường sắt mà ông từng hiến kế.

Ông Bá nói: "Học vị của tôi buộc Bộ Giao thông vận tải phải thừa nhận. Thủ tướng từng chỉ đạo về luận án tiến sĩ của tôi. Bộ Giao thông vận tải từng có giấy mời đích danh tiến sĩ Trần Đình Bá ra Hà Nội giảng bài cơ mà".
* Vậy thông tin ông giới thiệu mình từng học ở Đại học Hàng không Riga (Liên Xô cũ) là như thế nào?
- Tôi từng nghiên cứu thực tế ở Đại học Hàng không Riga nhưng học vị của tôi là ở bên bách khoa gồm chuyên ngành. Cái đó không quan trọng trong lúc này.
* Ông học gì ở Đại học Riga?
- Tôi nghiên cứu về công trình.
* Ông học ở Riga năm nào?
- Tôi học sau ở Riga vào năm 1988 - 1989. Tôi nghiên cứu thực tế ở đó.
* Vậy ông lấy bằng tiến sĩ ở Riga?
- Tôi làm luận án tiến sĩ về hiện đại hóa, mở rộng đường sắt sau khi 1.000 tiến sĩ của Bộ Giao thông vận tải bó tay, không đưa ra được giải pháp.
* Vậy luận án tiến sĩ sau này mới có?
- Đúng rồi. Sau này mới có.
* Nhưng ông có được cấp bằng tiến sĩ không?
- Bằng không có. Nhưng Bộ Giao thông vận tải đã thừa nhận và mời tôi tới giảng bài rồi.
* Ý tôi muốn hỏi là học vị tiến sĩ của ông có được Bộ Giáo dục và Đào tạo cấp hay không, hay chỉ là Bộ Giao thông vận tải kêu vậy thôi?
- Bộ Giao thông vận tải thừa nhận vậy thôi. Họ còn mời đích danh tiến sĩ khi mời tôi đi họp.
* Như vậy là học vị tiến sĩ của ông có từ sau việc thách đố 1.000 tiến sĩ về đường sắt chứ không phải ông được cấp?
- Đúng rồi.
* Trước đề nghị thẩm tra học vị tiến sĩ của ông, vậy giờ làm sao ông chứng minh học vị tiến sĩ của mình?
- Bộ Giao thông vận tải đã mời tôi đích danh tiến sĩ rồi. Họ không phản ứng gì cả. Bộ Giao thông vận tải đã yếu kém và mời tôi góp ý rồi. Luận án tiến sĩ của tôi đã được gửi lên Bộ Chính trị và được áp dụng cho dự án mở rộng đường sắt khổ 1,435 m.
* Như vậy thì học vị tiến sĩ của ông là do Bộ Giao thông vận tải nói và ông hiểu đó là tiến sĩ?
- Bộ Giao thông vận tải chưa chịu cấp bằng nhưng đã thừa nhận rồi. Tại sao Bộ Giao thông vận tải lại mời đích danh tiến sĩ Trần Đình Bá? Đó là lỗi của họ.
* Nhưng có thể Bộ Giao thông vận tải hiểu lầm ông là tiến sĩ?
- Không có hiểu lầm gì cả. Luận án đó do chỉ đạo của Thủ tướng.
* Vấn đề là việc cấp bằng tiến sĩ là của Bộ Giáo dục và Đào tạo chứ không phải của Bộ Giao thông vận tải?
- Đây là luận án đặc biệt về mở rộng đường sắt nên phải có sự nghiệm thu từ phía Bộ Giao thông vận tải. Mà Bộ Giao thông vận tải họ quê không chịu cấp bằng và nghiệm thu luận án tiến sĩ của tôi.
* Vậy luận án của ông có được gửi cho Bộ Giáo dục và Đào tạo không?
- Tôi có gửi hết. Gửi cho cả Thủ tướng và Thủ tướng gửi chỉ đạo các bộ.
* Cảm ơn ông!

Thứ Tư, ngày 27 tháng 5 năm 2015

Á khôi Lại Thu Trang – Nghi vấn quan hệ tình dục "trái pháp luật"



Đoạt giải Á khôi của trường Sân khấu điện ảnh, gương mặt xinh, nụ cười tỏa nắng cô sinh viên Lại Thu Trang được xem là “ngọc nữ” tương lại của ngành điện ảnh Việt.
Nhận được khá nhiều kịch bản phim, nhưng người đẹp Lại Thu Trang khéo khéo từ chối để không mất lòng các bậc tiền bối vì cô thừa biết rằng: đó là cơ hội vàng cho những diễn viên trẻ như cô nhưng một khi cảm thấy chưa đủ sức thì không dám cố…
Lại Thu Trang chia sẻ: Thu Trang là người cầu toàn, cái gì mình thấy vẫn chưa đủ tự tịn thì sẽ không làm, với điện ảnh là ngành mình theo đuổi và nuôi đam mê thì cần phải thận trọng và chín chắn hơn. Thu Trang sẽ còn học hỏi và tích lũy thêm kinh nghiệm để chuẩn bị cho hành trang lập nghiệp của mình. Thời gian rảnh, Lại Thu Trang nhận lời chụp  quảng cáo thời trang cho các thương hiệu để trải nghiệm diễn xuất trước ống kính… Mời bạn chiêm ngưỡng vẻ đẹp rạng rỡ, nụ cười duyên và làn da trắng không tì vết, Lại Thu Trang đẹp cuốn hút mọi ánh nhìn qua bộ ảnh mới mà cô vừa thực hiện.




 Tối 25-5-2015, tại phòng 817 của khách sạn Hạ Long Plaza, Lại Thu Trang bị tạm giữ hành chính với nghi vấn quan hệ tình dục "trái pháp luật".

Hội câu... Sài Gòn


Sáng thứ bảy, tôi gọi đến số máy của Ái Liên mà anh Quyên Ca đã chuyển cho tôi. Thoạt đầu, giọng cô có vẻ ngập ngừng nhưng khi biết tôi là bạn thân của “Việt kiều David Chương” thì cô đổi tông ngay. Sau vài phút trò chuyện, cô mời tôi trưa mai – Chủ nhật, gặp cô tại quán cà phê M. trên đường Nguyễn Du, quận 1, TP.HCM.
10h45 sáng Chủ nhật, đang trên đường đến cà phê M. thì điện thoại tôi báo có tin nhắn. Mở ra xem, đó là tin nhắn của Ái Liên: “Em xin lỗi vì sự thay đổi này. Mời anh qua quán cà phê S ở đường Nguyễn Lương Bằng, khu Phú Mỹ Hưng, em đợi”.
Gần 11h30, tôi đến cà phê S, một quán khá sang trọng. Sau khi điện thoại để biết chỗ Ái Liên đang ngồi, tôi đến bàn cô. Ái Liên ở ngoài khác hẳn với tấm hình cô dán trong hồ sơ trên trang web VietS nhưng tôi vẫn phải công nhận cô khá đẹp, chỉ mỗi tội là cô hút thuốc lá như ống khói tàu. Suốt cuộc chuyện trò, cô hỏi tôi về “David Chương” và dĩ nhiên là tôi trả lời làu làu.
Ngược lại, cô cũng kể về “David Chương” y như cô là người yêu của ông Việt kiều “6 bó” – nhưng chưa hề tồn tại trên cõi đời này: “Tụi em không phải là gái mại dâm đứng đường, gái gọi hay thứ gì đại loại như thế…”.
Ái Liên khẳng định với tôi: “Tụi em chỉ làm quen với các anh Việt kiều rồi nếu mấy ảnh về Việt Nam thăm nhà hay du lịch, tụi em tình nguyện làm người hướng dẫn”. Tôi hỏi: “Hướng dẫn như vậy thì có thù lao gì không?”. Ái Liên cười: “Tùy lòng hảo tâm của mấy ảnh chứ em đâu đòi hỏi, chủ yếu là mở rộng giao lưu, thêm bè thêm bạn thôi mà”.

Cuối cùng, cô đi thẳng vào vấn đề: “Anh Chương nói là anh sẽ đưa tiền cho em để em lo cho má em…”. Tôi hỏi má cô hiện nay đang nằm khoa nào, phòng nào, giường số mấy ở Bệnh viện (BV) Chợ Rẫy thì cô đáp: “Em chưa đưa má vào vì chưa đủ tiền”. Tôi nói, đại ý sáng mai tôi sẽ cùng cô đưa má cô vào BV, và tôi sẽ lo toàn bộ viện phí thì cô có vẻ bực dọc: “Má em đang ở dưới quê”. Tôi nói tiếp: “Vậy em về quê đưa má lên đi”.
Lần này Ái Liên đứng dậy, mặt cau có: “Thôi, khỏi làm phiền anh nữa, để em gọi anh Chương. Ảnh nói vì anh thiếu nợ ảnh nên em mới gặp anh chứ không thì ảnh chuyển tiền về cho em từ bữa kia rồi”.
Tôi cố nín cười. Đúng lúc đó một cô gái khác, tuổi xấp xỉ 40 bước đến: “Ê Phượng, thằng chả email cho mày chưa, cái lão ở Thụy Sĩ đó?”. Tôi thấy mặt Ái Liên – bây giờ là Phượng – hơi tái đi: “Ủa, chuyện đó ăn nhằm gì tới bà mà bà thắc mắc”.
Rồi Phượng bước thẳng, không buồn chào tôi. Đến chiếc ghế sắt đặt cạnh bức tường gần cổng ra vào dành cho nhân viên bảo vệ, Phượng ngồi xuống, móc điện thoại bấm nhoay nhoáy. Một lát, chắc là không liên lạc được, cô ra bãi để xe, leo lên chiếc Air Blade màu đỏ phi một lèo.
Tôi chào, cười xã giao với cô gái vừa mới hỏi Phượng rồi mời cô ngồi, trong đầu thầm nghĩ thế là xôi hỏng bỏng không. Người duy nhất có thể giúp tôi khai thác về “Hội câu Sài Gòn” là Phượng thì xem như đã đứt bóng! Tuy nhiên, lần này tôi gặp may. 
“Nhìn anh chắc không phải Việt kiều?”. Tôi gật đầu. Cô gái – mà sau đó tôi biết tên là Nhi – nói tiếp: “Mọi bữa tụi nó đi cả hội nhưng bữa nay nó đi một mình. Anh mà là Việt kiều thì chắc con Phượng nó luộc anh rồi”.
Nhắm có thể tìm hiểu “Hội câu Sài Gòn” từ Nhi, tôi kể vắn tắt cho cô nghe chuyện Phượng quen David Chương, bạn tôi, rồi chuyện má Phượng bị ung thư, chuyện David Chương nhờ tôi đưa tiền cho Phượng. Nhi cắt ngang lời tôi: “Vậy anh đưa cho nó chưa?”. Tôi lắc đầu, tôi bảo sẽ cùng Phượng đưa má cô ta vào BV rồi tôi thanh toán toàn bộ viện phí, lấy hóa đơn gửi qua Mỹ cho bạn tôi thì Nhi cười khẩy: “Má nó giờ này đang đánh bài tứ sắc ở nhà chứ ung thư ung trứng gì”.
Theo lời Nhi, “Hội câu Sài Gòn” của Phượng gồm 6, 7 người, đôi lúc lên đến 10 người, tất cả đều có học, nhiều người nói tiếng Anh như gió: “Em cũng tham gia với tụi nó…” nhưng có lẽ biết mình nói hớ nên Nhi thòng thêm: “Mà thấy kiểu này không thọ nên em rút lui lâu rồi”. Vẫn theo lời Nhi, những cô trong nhóm “Hội câu Sài Gòn” thường xuyên săn lùng con mồi trên các trang mạng kết bạn bốn phương như VietS, VietCute, Twoo, Badoo…
Hễ thấy ông Việt kiều nào cỡ từ 50 – 60 tuổi trở lên, lai lịch, nghề nghiệp coi được – nghĩa là khả năng có “đôla” là họ tạo hồ sơ làm quen: “Quá trình làm quen thì cũng y như ông bạn anh vậy – cũng bắt đầu từ email, cũng chat.. Con Phượng anh gặp hồi nãy chẳng hạn, có thời gian nó quen 9 ông, có ông nó là em kết nghĩa, có ông nó là cháu tinh thần và có ông nó là người yêu bé bỏng. Anh mà thấy nó chat anh mới kính nể. Cùng một lúc, nó chat với cả… 9 ông nhưng ông nào cũng tưởng nó chỉ chat với một mình ổng”.
Khác với gái mại dâm, gái chat sex kiếm tiền bằng cách cởi quần áo ra rồi kêu con mồi nạp thẻ cào điện thoại để được xem cởi tiếp, “Hội câu Sài Gòn” khi chat ăn mặc khá kín đáo và chỉ làm như vô tình để hở những chỗ cần hở, nói năng rất tình cảm, lịch sự. Khi biết chắc cá đã cắn câu, họ đột ngột không liên lạc nữa để tạo cho con mồi tâm lý lo âu, thắc mắc. Sau đó họ mới đưa ra lý do “má em bệnh”, hoặc “em bị mất xe”, hoặc “em bị giật cái túi xách, mất điện thoại, laptop, mất giấy tờ, mất hết cả tiền”, “em bị tai nạn”, “nhà em bị bão thổi sập”…
Và thế là không nhiều thì ít, những đồng đôla bay về. Nhi kể có ông Việt kiều “7 bó” ở Mỹ, sau thời gian quen nhau trên mạng với một cô trong “hội”, ông về Việt Nam để gặp người tình trong mơ. Qua vài lần đi chơi, ăn uống với nhau, cô gái bé bỏng của ông than thở, rằng đi làm mà không có xe, phải đi xe buýt cực muốn chết. Ông hỏi chiếc xe gắn máy bây giờ khoảng bao nhiêu tiền, cô nói mua xe mới đắt lắm nhưng cô có người bạn đang muốn bán lại chiếc Dylan, hồi đó mua gần 100 triệu nhưng vì là chỗ thân tình nên bạn cô “để rẻ” cho cô 60 triệu thôi.
Vậy là, ông Việt kiều móc túi đưa cô 3.000 “đô” mà không hề biết chiếc Dylan đó là hàng nhái của Tàu, chủ nhân của nó đã chạy đến rệu rã và rao bán với giá chỉ 6 triệu bạc. Thế đã hết đâu, trước khi mua, cô ta gặp chủ xe đặt điều kiện là sau 1 tháng cô ta sẽ bán lại với giá… 3 triệu đồng! Tới hồi ông Việt kiều về Mỹ hôm trước thì hôm sau, chiếc Dylan Tàu lại hồi quy chính chủ!
Sống bằng nghề “câu” thông qua email, chat chit nên thường thì đêm nào cũng vậy, các cô trong “Hội câu Sài Gòn” chat với những người tình già đến 2, 3h sáng. Gần trưa ngủ dậy, sau khi trang điểm, họ hẹn nhau tại một quán cà phê nào đó để trao đổi “kinh nghiệm nghề nghiệp”. Với các cô, con mồi lý tưởng nhất là những con “cá” già, vợ chết hoặc đã ly dị, càng già càng dễ câu. Nhi nói: “Nhưng cũng có số anh ơi. Có đứa gửi 10 thư thì được trả lời cả 10 thư. Có đứa đêm nào cũng thức nhưng suốt năm bảy tháng mà chẳng có “cá” nào đoái hoài, túi lúc nào cũng “rỗng”.
Tôi hỏi trong “Hội câu Sài Gòn” có cô nào tên Giang, quen với một Việt kiều Mỹ tên Tâm?”. Nhi nhíu mày suy nghĩ rồi hỏi lại tôi: “Anh tả hình dáng nó coi”. Tôi lắc đầu không biết vì tôi đã gặp lần nào đâu, chỉ biết Giang là tên thật trong giấy tờ. Nhi nói: “Tụi nó mỗi đứa có cả chục tên. Như con Phượng chẳng hạn, quen với bạn anh nó lấy tên Ái Liên, quen với Việt kiều Đậu nó lấy tên Hoài Thương, ngay cả tên Phượng cũng không biết có phải tên thiệt của nó không nữa”.
Câu chuyện càng lúc càng sôi nổi vì dưới mắt Nhi, tôi và bạn tôi – David Chương suýt chút nữa là nạn nhân của “Hội câu Sài Gòn”. Năm ngoái trong hội này có một cô tên Yến trúng quả rất “đậm”. Số là khi lên mạng, Yến gặp được một ông Việt kiều xấp xỉ “7 bó” ở Ottawa, Canada. Chẳng hiểu cô ta tán tỉnh thế nào mà chỉ một thời gian ngắn “yêu nhau”, mỗi tháng ông “kiều” này đều đặn gửi về cho cô 2 “vé”. Được hơn nửa năm, ông bay về Việt Nam gặp Yến.
Nhi kể: “Mặc dù nó không kể nhưng cả hội đều biết nó câu được “con cá mập” qua việc nó mua chiếc xe Piaggio Liberty, mua điện thoại iPhone, đồng hồ Omega, dây chuyền vàng cùng một mớ quần áo, giày dép mới. Căn phòng ở mướn của nó có tivi đời mới, tủ lạnh, bếp ga”.
Chưa hết, biết chắc 6 tháng mùa đông ông già này rất khổ sở vì bệnh thấp khớp nên Yến đưa ông ta đến xem một lô đất rồi nói rằng đấy là đất của cô, chỉ vì cô chưa có tiền chứ nếu không, cô sẽ cất một căn nhà rồi cứ đến mùa đông, ông về ở với cô cho ấm cúng!
Một tháng sau, ông Việt kiều trở lại Canada rồi chuyển cho Yến tổng cộng 60.000 USD để xây nhà, mà là chuyển “chui”. Nhưng sau nhiều lần giục cô gửi hình nhà cửa qua cho ông xem mà Yến vẫn cứ lờ đi như không biết, ông bèn nhờ một người quen đến tận nơi tìm hiểu. Lúc biết miếng đất đó là của người khác, còn cô người yêu bé bỏng thì đã xóa hồ sơ trên trang web VietS, gửi email cô không trả lời, số điện thoại cũng không liên lạc được thì ông “kiều” Canada mới té ngửa bởi lẽ phần lớn tiền dành dụm từ lương hưu, ông đã đổ vào căn nhà trong mơ cả rồi. Bây giờ “bắc thang lên hỏi ông trời, đem tiền cho gái có đòi được không”.
Mở điện thoại cho tôi xem hình ông già này và Yến vai kề vai, má kề má trong dịp Yến mời cả hội đi ăn lúc ông mới từ Canada về, Nhi nói: “Anh để ý quần áo nó coi, lèng xèng hết sức. Vậy mà chỉ vài tuần sau – Nhi cho tôi xem tiếp tấm hình Yến ngồi vắt vẻo trên chiếc Piaggio – nó lột xác y như chuyện thần tiên”.
Trong suốt cuộc nói chuyện, Nhi có vẻ rất ghét Ái Liên (Phượng) vì mỗi lần nhắc đến cô này, Nhi lại nói bằng một giọng khá hằn học. Có lẽ vì thế mà lúc thấy tôi ngồi với Phượng, Nhi đã hỏi về “lão già Thụy Sĩ” một cách cố ý chứ chẳng phải vô tình. Chắp nối những tình tiết mà Nhi kể, tôi hình dung ra câu chuyện: Nhi câu được ông Việt kiều 71 tuổi, tên Đ., đi học bên Mỹ từ trước giải phóng rồi ở lại làm chuyên viên lắp ráp máy bay cho Hãng Boeing, giờ nghỉ hưu. Mỗi năm, ông Đ. chỉ ở Mỹ 6 tháng còn 6 tháng ông về Việt Nam ăn chơi nhảy múa.
Một bữa, ông cùng bạn bè đến một quán vọng cổ “hát với nhau” ở quận 5 thì gặp Nhi, là “đào” của quán này. Thấy ông già “7 bó” mỗi lần vào hát lại vung ra vài ba triệu, Nhi chủ động tấn công. Đang trong giai đoạn thả mồi bắt cá, chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà Nhi lại mời ông Đ. đi ăn sáng với “Hội câu Sài Gòn” nên ông lọt vào mắt xanh của Phượng.
Do Phượng trẻ hơn, xinh hơn, lại khéo chiều chuộng hơn nên chưa đầy 2 tuần lễ, ông Đ. “bái bai” quán vọng cổ của Nhi rồi thuê một căn hộ trong khu Phú Mỹ Hưng, đưa Phượng về sống mặc dù ông vẫn còn một căn nhà to đùng ở mặt tiền đường Lạc Long Quân, quận Tân Bình, do con trai và con dâu ông trông nom. Sau hơn 1 năm, số tiền dành dụm trong tài khoản của ông ở ngân hàng hầu như hết sạch. Nhi nói, giọng rất cay cú: “Con Phượng hốt của cha già đó không dưới 50.000 USD”.
Chưa xong, lúc gần hết tiền, chẳng hiểu có phải Phượng xúi hay không mà ông Đ. về kêu con… bán nhà, ông sẽ chia cho vợ chồng thằng con một nửa. Vẫn theo lời Nhi: “Nhà ổng kêu giá 11 tỷ mà không biết bán được chưa. Bữa nào rảnh anh ghé tới hỏi coi, ổng thường có nhà lúc 3, 4h chiều… Em nói thiệt chứ không nói xạo”.
Để kiểm chứng lời Nhi, 4h chiều Thứ tư tôi ghé địa chỉ mà Nhi đã cho, giả như người đang tìm mua nhà. Đúng như Nhi nói, ông Đ. ở trần, mặc quần short tiếp tôi. Ông hỏi ai giới thiệu mà biết nhà ông đang cần bán? Tôi trả lời “Dạ nghe… Hoài Thương nói”. Ông già “7 bó” trố mắt nhìn tôi: “Cậu quen Thương hả?” rồi mời tôi vào, dẫn đi coi từng phòng: “Có người trả tôi 10,6 tỷ mà tôi chưa bán. Cậu là người quen nên tôi nói thiệt, chắc giá 10,7 tỷ, không bớt đồng nào. Nếu cậu OK thì bữa nào đặt cọc rồi làm giấy tờ”.
Đến tối, lúc đang ngồi viết bài này thì điện thoại tôi reo, trên màn hình là số của Phượng. Cầm máy lên, tôi nghe cô hỏi: “Bữa qua đến giờ anh có liên lạc được với anh Chương không?”. Tôi đáp: “Có email cho ảnh để kể về chuyện vì sao chưa đưa em tiền”. Phượng nói: “Em gọi 3 lần mà ảnh không bắt máy. Mấy lần sau máy lúc nào cũng bận. Em email, nhắn tin cho ảnh cũng không thấy trả lời. Chẳng biết ảnh có đau ốm hay gặp chuyện gì không”.
Một lần nữa, tôi lại cố nín cười: “Không có anh Chương thì vẫn còn… anh Đ., nghe nói ảnh sắp bán được nhà rồi mà”. Đầu bên kia im bặt một lúc rồi giọng Phượng rít lên: “Ê, tôi quen ai thì kệ cha tôi chớ, mắc mớ gì đến mấy người…”.

Nửa tiếng sau đó, tôi vào lại trang web VietS thì hồ sơ mang tên Ái Liên đã hoàn toàn biến mất.